Tiểu Năng ôm gấu bông nỉ lông, đó còn vương mùi hương dịu dàng của chị, dễ chịu. Nó còn cọ nhẹ mặt lên đó.
Sau đó, nó ngẩng đầu lên, thấy con chồn Bạch Châm đang sừng sững vai Chúc Ngu.
Tiểu Năng tất nhiên nhớ con chồn . Lúc nó mới đến vườn thú, buổi tối con chồn từng định lén đ.á.n.h úp nó, nhưng nó phản đòn cho một trận, hì hì.
“Bạch Châm, ngươi chị thế?” Tiểu Năng chớp mắt hỏi.
Nó sang lo lắng Chúc Ngu: “Chị ơi, như chị mệt ? Chị là quản lý, ngày nào cũng tiếp nhiều khách tham quan như ——” Tiểu Năng giơ hai chân lên, động tác mô tả “ nhiều, nhiều”. “Chị lúc đáng nên nghỉ ngơi mới . Em sẽ chị mệt thêm .”
Nói xong, nó liếc chồn Bạch Châm bằng ánh mắt khiêu khích.
Chồn Bạch Châm: ………
Tức giận, nó lập tức từ vai Chúc Ngu nhảy xuống, trông như đ.á.n.h với gấu trúc đỏ nhưng thắng nổi, nên chỉ bực tức qua .
Thấy bầu khí giữa hai con vật tràn ngập “khói t.h.u.ố.c vô hình”, Chúc Ngu vội : “Không , chị mệt. Hơn nữa, Bạch Châm nhẹ, ôm mềm như bông, thoải mái.”
Rõ ràng hai con thể hòa thuận với , khí thế cứ đối chọi.
Chồn Bạch Châm còn kịp đắc ý thì thấy Chúc Ngu cũng bế con gấu lên, giọng dịu dàng: “Tiểu Năng cũng nặng, ôm như kẹo bông, thơm mềm.”
Tiểu Năng hổ thật sự, dụi đầu Chúc Ngu cọ cọ.
Ngay lúc đó, chú ch.ó nhỏ vàng cũng chạy tới: “Chủ nhân, còn em thì ? Em thơm ? Có mềm ?”
Chúc Ngu cúi đầu, hít một thật mạnh đầu nó: “Thơm chứ, là mùi ấm áp như ánh mặt trời, ngửi là khiến vui vẻ.”
Chó con vui mừng nhảy nhót: “Lông em màu vàng, chính là màu của ánh mặt trời đó!”
Chúc Ngu bật , gật đầu: “Ừ.”
Đàn chim cũng chịu thua, đồng loạt bay quanh đầu Chúc Ngu, ríu rít kêu: “Quản lý , quản lý , chúng em thơm ?”
Chúc Ngu hít sâu một : “Thơm lắm, giống như hương vị cành non mùa xuân đ.â.m chồi, trong trẻo, tinh khiết. Lại giống mùi cơn mưa mùa hè, ẩm ướt mà ngát hương… Tóm , là mùi hương tràn đầy sức sống, khiến say mê.”
Chúc Ngu bắt đầu tuôn một loạt so sánh, chủ yếu vì nhiều chim bay quanh, nên cô cũng nhiều kiểu khác . Dù chỗ lộn xộn, nhưng là những lời , mà bầy chim xong thì cực kỳ thích thú.
Sau khi phát gấu bông nỉ lông cho chúng xong, tiễn đàn chim rời , Chúc Ngu mới về. Đóng cửa, uống một ngụm nước, nghỉ một lúc định tắm ——
“Cộc cộc cộc!” Cửa sổ bỗng vang lên tiếng gõ.
Con chồn Bạch Châm đang dán sát lên cửa kính, ép cả bộ lông xuống, đôi mắt đen láy chằm chằm cô.
Chúc Ngu mở cửa sổ.
“Quản lý.” Chồn nhỏ màu nâu lộ vẻ ngượng ngùng, nhưng vẫn dũng cảm hỏi: “Ngươi thấy mùi gì ?”
Hóa về đến nhà, nó nghĩ nghĩ , phát hiện Chúc Ngu chỉ nó “mềm như bông”, chứ mùi cụ thể, thế là chạy qua hỏi.
Chúc Ngu ôm nó , vùi mặt bộ lông chắc khỏe ở bụng nó, hít sâu một : “Giống như tuyết tan núi, trong lành mà tĩnh lặng, khiến thấy nhẹ nhõm dễ chịu.”
Chồn Bạch Châm mừng rỡ kêu lên, hỏi tiếp: “Còn nữa ? Còn mùi gì nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-158.html.]
Chúc Ngu hít một : “Ừm… là mùi của ánh nắng buổi sớm mùa đông, ấm áp, dịu dàng, khiến say mê.”
Chồn càng vui hơn: “Còn nữa ? Còn nữa ?”
Chúc Ngu: ……
“Tóm , hương của em đặc biệt dễ chịu. Chính em tự ngửi .”
Chồn đáp thật thà: “Ta tự ngửi .”
Chúc Ngu đẩy nó , : “Hương em chính là mùi hương khiến ai cũng thích. Mau về ngủ , khuya quá . Nghe ngủ muộn sẽ hói đấy.”
Chồn Bạch Châm đến chữ “hói” liền hoảng, lập tức vui vẻ chạy . Nó cảm thấy Chúc Ngu vẫn thích nó nhất, vì cô với nó nhiều hơn hẳn mấy con khác.
Nó chẳng thèm so đo với con gấu trúc Tiểu Năng nữa. Cái trò học đòi dùng vải nỉ lông cũng chỉ là bắt chước nó thôi, vì đầu tiên Chúc Ngu cho chính là nó.
Chồn Bạch Châm hí hửng kêu vang, tiếng trong trẻo vọng khắp núi rừng.
Trong phòng yên tĩnh, Chúc Ngu đóng cửa, phịch xuống sofa, cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Quả thật ai cho cô , trường còn tiếp tục luyện văn so sánh thế .
⸻
Sáng hôm , khi mở cửa, Chúc Ngu phát hiện cửa nhà chất đầy những “quả cầu lông xù”.
Cô còn hiểu đó là gì thì một con bồ câu cột đèn gần đó :
“Quản lý, đó là quà các con vật tặng chị.”
Chúc Ngu: “Quà ?”
Bồ câu: “ thế, chúng nó nhờ chị gấu nỉ lông, nên gửi lông cho chị.”
Chúc Ngu: … Thì chúng nó tặng quà cho cô, mà là bắt cô quà cho chúng.
Cô đếm sơ sơ, gần hai mươi cuộn lông, trong đó thậm chí cả lông báo tuyết và lông hổ…
Không ngờ ngay cả hai “ông lớn” đó cũng thích món vải nỉ lông .
Chúc Ngu hỏi: “Còn chúng nó ?”
Bồ câu: “Chúng ngại quá nên nhờ em truyền lời.”
Chúc Ngu: “Được , nhắn với chúng là chị nhận hết.”
Sau khi bồ câu bay , Chúc Ngu đống lông xù, vẫn hiểu chỉ một đêm mà chuyện cô vải nỉ lông truyền khắp vườn thú.
Cô rằng, ba con thú đầu tiên nhận vải nỉ lông vốn chẳng loại “kín tiếng”.
Một con thì ch.ói lọi, một con thì thích vẻ bí hiểm, một con thì lúc nào cũng đầy khí thế. Ở trong vườn thú , chẳng bí mật nào giữ lâu, nhanh loài đều .
Tuy nhiên, loại “phúc lợi” chỉ áp dụng cho những loài lông mềm mại thôi. Còn như chim thì , lông vũ thể . Có vài con động vật còn nuối tiếc đến mức bấm cả móng tay…