Vân Chuẩn do dự một lúc, vẫn quyết định chui tọt cửa sổ.
Du Hiên Tăng thấy cảnh đó thì sững , kích động đến mức suýt nghẹn lời, hai mắt dán c.h.ặ.t hai con chim khổng lồ, rời nổi.
Nhân viên chăn nuôi vội vàng dỗ dành: “Quản lý Du, tìm thấy ! Thật sự tìm thấy ! Ngài bình tĩnh, bình tĩnh chút ạ!”
Du Hiên Tăng xúc động sang Chúc Ngu, giọng run run: “Quản lý Chúc, thật sự… cảm ơn cô nhiều lắm!”
Hai nhân viên chăn nuôi cũng cúi đầu cảm tạ rối rít.
Không ai ngờ hai con chim quý đang ở ngay trong phòng của Quản lý Chúc đúng là duyên phận kiểu gì đây?
Du Hiên Tăng hai con chim, hứa chắc nịch: “ sẽ tự giải quyết Cát Trí. Từ nay trong vườn sẽ phục hồi chế độ ăn cao cấp nhất, đảm bảo chúng chịu bất cứ thiệt thòi nào!”
Theo kinh nghiệm lâu năm, ông cho rằng là đủ, đám động vật xong chắc sẽ nguôi giận, chịu , vì dù đó cũng là nhà cũ của chúng.
mà…
Hai con chim lớn đồng thanh “piii piii!” hai tiếng, giọng đầy bất mãn.
Hai nhân viên chăn nuôi ánh mắt cả hai đều hiện rõ vẻ căng thẳng.
Theo kinh nghiệm đoán tiếng kêu, tình hình là… chúng đang cự tuyệt về !
Đại bàng trắng thì còn dữ hơn nó bay phịch lên vai Chúc Ngu, rõ là ở cùng cô.
Nhân viên chăn nuôi của Đại bàng trắng hốt hoảng: “Đại bàng trắng, theo chúng về mà! Ở đó thịt ngon cho em, món khoái khẩu của em đó!”
Đại bành trắng liếc xéo một cái đầy khinh bỉ.
“Thịt đó ăn chán , ai thèm về!”
Còn Vân Chuẩn tuy chui phòng nhưng vẫn sát cửa sổ, rõ là chỉ cần thấy gì là bay mất tiêu liền.
Cả đám nhân viên chăn nuôi đều đơ , chẳng hiểu chuyện gì đang xảy nữa.
Du Hiên Tăng nghiêm giọng bảo hai : “Các ngoài . Để chuyện với chúng.”
Ông là viện trưởng, thấy hai con chim vẻ bức xúc với thì đích dàn xếp mới đúng.
Hai đành lui , để trong phòng chỉ còn hai hai chim.
Du Hiên Tăng nghiêm túc hỏi: “Quản lý Chúc, hai con điều gì bất mãn với vườn thú Phàn Dã ? Nếu , nhất định sẽ xử lý triệt để!”
Đại bàng trắng xong thì “pi pi pi” liên hồi, giọng đầy phẫn nộ như đang trút một cơn bão tào lao bất tận.
Chúc Ngu sờ lông n.g.ự.c nó, nó liền dụi đầu tay cô như đứa nhỏ tủi dỗ.
Chúc Ngu : “Quản lý Du, nghĩ ngài nên xem mối quan hệ giữa các con vật trong vườn. Đại bàng trắng mới tới bao lâu, mà bọn khác cô lập. May mà nó còn Vân Chuẩn bạn.”
Thực , lúc Đại bàng trắng mới vườn, nó nổi tiếng lắm vì là chim quý, dáng , giá trị cao, cả công nhân lẫn du khách đều bàn tán xôn xao.
Thế là đám “lão làng” trong vườn bắt đầu… ghen.
Đặc biệt là hổ và gấu nâu vốn là “ngôi ” của vườn, nay một con chim cướp hết spotlight, cay để cho hết!
Rồi đến vụ “đổi thức ăn” nữa đám động vật lâu năm còn cố tình cảnh cáo nó “ăn ở cho khéo, đừng lên mặt”.
Đêm đó, khi cả vườn hú hét om sòm, nó sợ quá, tính bỏ trốn.
nhờ khứu giác nhạy bén, nó phát hiện mùi dễ chịu quanh phòng Chúc Ngu, thế là bay tới gõ cửa sổ cầu cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-186.html.]
Nghe xong, Du Hiên Tăng gật đầu chắc nịch: “Yên tâm! Về sẽ điều tra rõ, từng con một. Tuyệt đối để xảy chuyện bắt nạt, tẩy chay trong vườn nữa! Cùng sống trong một vườn bách thú, ai cũng nên hòa thuận chứ!”
Ông thở dài cảm khái: “Không ngờ cách xa như mà tin tức trong vườn vẫn nhanh như gió thế .”
Chúc Ngu thầm nghĩ: Ngài thấy Linh Khê , ở đó còn lan tin nhanh hơn cả livestream nữa kìa.
Du Hiên Tăng Bạch Vũ Ưng, nhẹ giọng: “Hóa ngươi ấm ức, tuyệt đối ai dám bắt nạt ngươi nữa.”
Đại bàng trắng chẳng buồn đáp.
Du Hiên Tăng hỏi: “Còn Vân Chuẩn? Nó cũng vì chuyện nên về ?”
Chúc Ngu liếc qua, chỉ thấy Vân Chuẩn đang thản nhiên… chải lông, mặt lạnh tanh như kiểu “chuyện ai nấy lo”.
Coi đáp: “Không rõ lắm, khi nó chỉ bay lung tung cho vui thôi.”
Du Hiên Tăng thấy hai con chim, mày nhíu giãn, đưa tay định xoa đầu Đại bàng trắng.
Ai ngờ Đại bàng trắng “phụt” một cái, nhảy tránh xa ngay.
Ông gượng: “Ha ha, xem chúng khỏe mạnh, lanh lợi thế là yên tâm . Quản lý Chúc, cảm ơn cô nhiều. Giờ xin phép đưa chúng về, quấy rầy cô nữa.”
Chúc Ngu lưu luyến nhưng Phàn Dã mới là nhà thật của chúng, nên đành gật đầu đồng ý.
Đại bàng trắng cô, tròn mắt kêu: “Không ! Cô sẽ đưa về nhà cơ mà!”
Du Hiên Tăng cố trấn an nhưng con chim phẫn nộ thật sự, xòe cánh quạt một cái mạnh đến mức suýt hất tung ông .
Ai ngờ đập là… chính nó!
Đại bàng trắng lảo đảo Vân Chuẩn thủ phạm vung cánh ngăn nó nổi đóa: “Bạn bè kiểu gì mà đ.á.n.h hả? Khi dễ yếu hơn hả?”
Vân Chuẩn kêu lên một tiếng thanh thoát, ý bảo “Đừng quậy nữa, cùng về .”
Đại bàng trắng im re, xếp cánh , ủ rũ góc tường.
Du Hiên Tăng tiến , đau lòng bế nó lên, nhẹ vỗ: “Đi nào, về với nhé.”
Đại bàng trắng vẫn kêu một tiếng.
Vân Chuẩn thì bay lên cửa sổ, tung cánh hướng về phía vườn bách thú, còn ngoái kêu một tiếng gọi bạn.
Cuối cùng, Đại bàng trắng cũng bay theo.
Hai ảnh trắng xám dần nhỏ giữa bầu trời, cho đến khi biến mất hẳn.
Chúc Ngu thu ánh , khẽ :“Chúng nó bay về vườn .”
Du Hiên Tăng cảm ơn mãi thôi cũng rời , ông còn cả đống chuyện xử lý, nhất là mớ rắc rối Cát Trí để .
ít nhất, hai con chim lớn tìm thấy, cũng coi như trong cái rủi cái may.
Chúc Ngu một trong phòng.
Cô còn tâm trí tham dự hội giao lưu nữa.
Trong lòng chỉ thấy trống trải thầm nghĩ cách nào để chuyển Đại bàng trắng và Vân Chuẩn sang vườn Linh Khê …
Ít , ở đó, chúng sẽ chịu thiệt thòi và mỗi sáng còn thể gõ cửa sổ đòi ăn sáng cùng cô nữa.