Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-03-12 23:24:47
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

con đường đó… vốn tồn tại.

Hai con chim là của Vườn thú Phàn Dã, trừ khi bên đó tự nguyện tặng còn thì Chúc Ngu chẳng cách nào. Mà chuyện đó thì khỏi mơ vì Vườn thua Phàn Dã quý hai con lắm, đặc biệt là Đại bàng trắng, coi như bảo vật trấn vườn.

Tối hôm , khác với khi, banđêm yên tĩnh lạ thường, còn tiếng gào hú ầm ĩ của bọn thú.

Sau vụ lùm xùm về thức ăn, cả đám thú chắc cũng mệt, im thin thít để dành sức để mai còn… .

Chúc Ngu ngủ một giấc say như c.h.ế.t, cho đến khi tiếng “cốc cốc cốc” bên cửa sổ, nàng bật dậy, nửa mê nửa tỉnh, còn tưởng đang mơ.

tiếng “cốc cốc” những dừng, mà càng lúc càng lớn, vang dội như kiểu gõ vỡ cả cửa sổ!

Cảnh tượng mà quen thế nhỉ? Hệt mấy hôm !

Tim nàng “thịch” một cái linh cảm dâng lên, cô bật tung rèm cửa…

Trước mắt cô là hai con chim quen thuộc, nghiêm chỉnh bậu cửa sổ, trong đó Đại bàng trắng đang cắm đầu dùng mỏ gõ “cạch cạch” tấm kính pha lê.

“Cốc cốc cốc!”

Chúc Ngu trố mắt , cơn buồn ngủ bay sạch.

“Các em… ở đây!?”

Trời ơi, bảo vệ vườn thú Phàn Dã ăn kiểu gì thế ?

Hai con chim “cứu” về mấy hôm , giờ chuồn nữa hả!?

May mà chúng tìm đúng phòng cô chứ bay lung tung ngoài phố, bắt mất thì to chuyện !

Chúc Ngu vội mở cửa sổ: “Vào nào, xảy chuyện gì thế?”

Hai con chim vẫn im re.

“Làm ?” Cô hỏi.

Bạch Vũ Ưng cúi đầu, kêu “pi~” một tiếng đầy tủi .

“Cô cần bọn nữa ?”

Hai con chim xếp hàng nghiêm túc cửa sổ, hai đôi mắt tròn xoe cùng chằm chằm Chúc Ngu như thể đang tra hỏi.

Đại bàng trắng kêu mấy tiếng, giọng run run: “Không sẽ mang bọn về nhà ? Chỉ còn mấy ngày nữa thôi mà!”

Nó vẫn nhớ rõ lời hứa đó: rằng về “nhà mới” cô sẽ cho nó ăn miếng thịt ngon nhất, sống giữa núi rừng thật to, tha hồ tung cánh.

Bên cạnh, Vân Chuẩn thì im lặng, thỉnh thoảng dùng mỏ giúp bạn chải mấy sợi lông rối, dáng vẻ điềm tĩnh như đang dỗ bạn đừng nữa.

Nó vốn là kiểu “chim lạnh lùng ít ”, hiếm khi lên tiếng, chỉ dùng hành động.

Cả hai cùng cô, ánh mắt đồng lòng như thể : “Bọn theo cô.”

Chúc Ngu hai đứa, im lặng vài giây, dịu giọng: “Thôi nào, trong . Bên ngoài tối lắm.”

Đại bàng trắng xong, định nhào như khi nhưng m.ô.n.g nhích Vân Chuẩn dùng cánh nhẹ đập một phát.

Nó dừng , kêu “pi pi pi” ủ rũ: “Ta … Dù cũng chẳng ở lâu. Cô chẳng cần nữa mà.”

Tiếng kêu của nó buồn rười rượi, mất hết cái hồn nhiên ngày thường.

Chúc Ngu mà lòng mềm nhũn, vội xoa cánh nó: “Vào , chị sẽ nghĩ cách mang các em về.”

Đại bàng trắng bạn , Vân Chuẩn vươn cánh dẫn đầu chui qua cửa sổ, đáp xuống sàn nhà.

Đại bàng trắng sững , cũng vội bay theo.

Hai con chim ngay giữa phòng, chớp đôi mắt đen nhánh, trông nghiêm túc buồn .

Chúc Ngu nhẹ nhàng vuốt cánh từng con: “Sao trốn giữa đêm thế ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-187.html.]

Đại bàng trắng buồn bã: “Bọn đến tìm cô, vì cô cần bọn nữa.”

Chúc Ngu khẽ, giọng càng mềm:

“Sao chị cần các em chứ?”

Cô thở dài, cố gắng giải thích, dù hai con chẳng hiểu nổi khái niệm “pháp lý”: “Chị đưa các ngươi về nhà nhưng giờ các em thuộc về Vườn thú Phàn Dã. Nếu chị tự ý mang , tức là chiếm đoạt tài sản quốc gia là phạm luật đó, hiểu ?”

Đại bàng trắng im lặng, dụi đầu vai coi, kêu hai tiếng “pi pi” đầy tủi .

Chúc Ngu khẽ: “ mà… chị sẽ thử thương lượng với quản lý Du xem , thể mua các em.”

Trong đầu cô nhanh ch.óng tính toán: hai con chim quý như chắc giá đắt khủng khiếp, tiền mặt thì đủ, khi trả góp vài năm.

mà… tiền thì thể xoay, cái chính là phía Vườn thú Phàn Dã chắc chịu bán!

Thực tế là… khả năng họ đồng ý gần như bằng 0.

Bởi vườn thú Phàn Dã giàu , thiếu tiền, cực kỳ quý mấy con vật nổi bật, nhất là Đại bàng trắng “ngôi top 1” của họ.

Chúc Ngu từng nghĩ nếu quản lý Du thấy cô giúp vườn nhiều như , thể ông sẽ đồng ý cho Linh Khê mượn Vân Chuẩn chẳng hạn.

Đại bàng trắng và Vân Chuẩn là bạn , tách khác gì t.r.a t.ấ.n tinh thần!

đành lòng, nên thôi, đành tính .

Đang suy nghĩ, bỗng —

“PIII!”

Một tiếng hét ch.ói tai vang lên, Đại bàng trắng bỗng ngã rầm xuống đất, run bần bật!

Chúc Ngu hoảng hồn, nhào tới bế nó lên, giọng run run: “Em thế!? Bị gì !?”

Đại bàng trắng run lẩy bẩy, kêu thở dốc: “Pi… pi… Ta đau n.g.ự.c… Chắc là… bệnh tim …”

Chúc Ngu đơ tại chỗ.

Khoan, chim… cũng bệnh tim hả!?

Cô hốt hoảng đặt tay lên n.g.ự.c nó, cố cảm nhận nhưng sờ thế nào cũng chỉ thấy lớp lông mềm mượt, bên là… một bộ n.g.ự.c nở nang đáng ngờ đến mức cô cũng đỏ mặt.

Trong khi đó, Đại bàng trắng vẫn “pi pi” la thất thanh như đang diễn một bộ phim bi thương “Chim tổn thương tim vì tình”.

Chúc Ngu hoảng thật sự, bế nó lên: “Đi! Chị đưa em tới bệnh viện ngay!”

Mặt coi nghiêm túc hẳn, vì tiếng kêu của nó thật sự đáng sợ.

Rõ ràng mới vẫn khỏe mạnh, tự nhiên lăn đùng thế !?

kịp hai bước, “bệnh nhân” liền vùng khỏi tay cô, phành phạch cánh bay v.út lên… đáp nhẹ nhàng xuống ghế sofa!

“Pi pi!”

Tiếng kêu vang lừng, giòn tan chút gì giống con chim đang bệnh!

Chúc Ngu nheo mắt: “Bây giờ hết bệnh hả? Chị vẫn nên đưa em kiểm tra , bệnh tim là đùa .”

Đại bàng trắng: “Pi pi pi!”

“Thật ? Ta diễn đạt quá ?”

Giọng nó còn … vui vẻ nữa chứ!

Chúc Ngu đơ mất vài giây, mới chợt nhận

Ờ…

Hóa con chim … đang giả bệnh để trò.

 

Loading...