Hôm qua Du Hiên Tăng một vòng quanh vườn thú là kéo xử lý đủ thứ chuyện, bận tới mức đầu bù tóc rối, suốt ngày kịp thở chứ đừng nghỉ. chuyện của Cát Trí vẫn xong, thêm mấy vụ giao dịch ngầm với vườn thú Đồ Tịnh Tiến, ông vẫn lo tiếp.
Đầu óc chuyện, nên cả đêm ngủ cũng chẳng yên. Vừa chợp mắt tí thì ting ting ting điện thoại réo. Du Hiên Tăng lập tức bật dậy, mắt nhắm mắt mở bắt máy.
Nghe đầu dây bên báo tin, sắc mặt ông lập tức biến đổi: “Cái gì? Đại bàng trắng với Vân Chuẩn… mất tích nữa hả?!”
Sau khi thêm vài câu, Du Hiên Tăng cố hít sâu bình tĩnh : “Được , . Để gọi cho Quản lý Chúc hỏi thử xem.”
Trong lòng ông bất an: Hai con chim to rốt cuộc gì thế, cứ thích bỏ nhà bụi là trời?
Rõ ràng hôm qua ông hứa là để xảy chuyện cũ nữa mà, chúng nó trông cũng yên cơ mà…
Chuông điện thoại reo khá lâu mới bắt. Ông lập tức nhanh:
“Quản lý Chúc, cô dậy đấy? Buổi sáng lành nhé! Có chút việc nhỏ phiền cô một tí.”
Lúc Chúc Ngu đang trong phòng cho hai “ông lớn” ăn sáng. Đại bàng trắng còn đang lim dim ngáp dài, Vân Chuẩn thì bay vòng vòng ngoài sân, tinh thần sảng khoái.
Ngửi thấy mùi đồ ăn, Đại bàng trắng lập tức bật chế độ ham ăn, trợn tròn mắt, vươn cổ lao chén.
Không ăn nhanh là thua chắc, vì thằng bạn cùng phòng Vân Chuẩn của nó ăn như hùm đói, chậm tí là nó càn sạch chén thịt luôn.
Điện thoại reo, Chúc Ngu vuốt cánh Đại bàng trắng máy:“ đang rảnh, chuyện gì ?”
Du Hiên Tăng thở : “Đại bàng trắng với Vân Chuẩn mất tăm , cô thấy chúng ?”
Chúc Ngu xuống hai “đại ca” đang ăn sáng ngấu nghiến mặt:“Thấy chứ, ngay đây , đang ăn cơm trong phòng .”
“Tối qua nhắn cho ngài đó, ngài thấy hả?”
Thì tối qua cô gửi tin nhắn báo là hai con chim đáp nhầm xuống chỗ cô.
Du Hiên Tăng xoa đầu: “ để ý, cảm ơn Quản lý Chúc nha! Hai đứa nó vẫn khỏe chứ?”
“Pi pi!” hai tiếng kêu vang trong điện thoại, rõ mồn một.
Du Hiên Tăng bật : “Nghe giọng là khỏe re .”
Chúc Ngu ngại: “Xin nha Quản lý Du, khi nào ngài rảnh, cũng chuyện nhờ ngài một chút.”
Hai hẹn tám giờ gặp tại vườn thú.
Cúp máy xong, Chúc Ngu sang hai cặp mắt tròn xoe nâu sẫm. Hai “đứa nhỏ” rõ ràng quan tâm tới chuyện của .
Cô vỗ nhẹ Đại bàng trắng: “Yên tâm, chị sẽ cố gắng hết sức. Cùng lắm thì dùng ‘biện pháp của Chuẩn Chuẩn’ nhà thôi.”
Đại bàng trắng vui mừng kêu “pi pi!” liên tục.
“Chuẩn Chuẩn đúng là giỏi quá!”
Chúc Ngu : “Ăn xong thì hai đứa về vườn thú nhé. Dù tụi em vẫn là chim bán hoang dã, thể càn quá .”
Vân Chuẩn gật đầu: “Biết mà.”
Chúc Ngu tin tưởng nó lắm, thông minh đáng tin.
Đến giờ, cô chuẩn tới vườn thú gặp Du Hiên Tăng.
Vừa , cô dặn: “Hai đứa ngoan, nhớ bay về đúng đường nha.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-189.html.]
Vân Chuẩn phẩy cánh cho Đại bàng trắng một cái: “Đi mau, còn chờ gì nữa.”
Đại bàng trắng ngoan ngoãn bay theo . Nó vốn “mù đường”, Vân Chuẩn dẫn thì lạc ngay. Thảo nào bình thường nó cứ ở lì trong chuồng, vì nó lười !
⸻
Vừa bước vườn thú, Chúc Ngu đón như minh tinh.
Trên các ngọn cây, chim ch.óc ríu rít:“Quản lý Chúc ơi, chào buổi sáng nhaaa~!”
Hóa tin đồn hôm qua cô giúp mấy con trong vườn phản ánh bất bình, còn “phiên dịch” ý kiến của chúng cho quản lý, lan khắp nơi.
Giờ thì từ xuống , chim thú nào cũng Quản lý Chúc “hiểu tiếng động vật”, còn dễ thương thiện. Gặp cô là cảm giác như gặp đồng loại cao cấp .
Đi tới , cô cũng chào tới tấp.
“Trời ơi, mấy con còn nhiệt tình hơn cả phát tờ rơi.” cô nghĩ thầm.
Khi ngang qua khu nuôi thả, cô thấy hình như gì lạ lưng. Quay thì ôi thôi cô cả đội quân: mười mấy con gấu trúc đỏ và chuột lang nước đang lén bám theo.
Vườn thú lúc đó mở cửa đón khách, nên gây xôn xao gì.
Thấy phát hiện, một con gấu trúc đỏ can đảm tiến lên, kêu “~” cố bò lên cô, mắt tròn xoe đen lay láy như cầu xin: “Cho em ăn với…”
Chúc Ngu khúc khích, cúi xuống xoa đầu nó: “Tiểu Năng hả? Em đang gì ?”
(P/s: Vì Tiểu Năng đồng âm với tên của gấu trúc đỏ trong tiếng Trung nên Chúc Ngu gặp bé nào cũng gọi á chứ bé hong bé gấu trúc đỏ trong vườn thú Linh Khê nha.)
Được cổ vũ, nó càng leo mạnh, tưởng cô giấu táo trong túi. khổ nỗi hôm nay cô chẳng mang gì hết.
“Đói hả? Thôi mau về chuồng ăn cơm nha.” Cô dỗ.
Gấu trúc đỏ ngơ, vẫn cọ cọ cái mũi quanh cô như con cún con.
Chúc Ngu bật : “Vườn thú bên chị cũng một bé gấu trúc đỏ đó nha.”
“Anh~~!” một con khác kêu lên.
“Vậy chị nhận thêm tụi em !”
“Anh! Anh!” hai ba con đồng thanh, tranh xin “chuyển hộ khẩu”.
Chúc Ngu ngớ , nên cho khéo: “Trời ơi, gì mà xin nuôi tập thể trời…”
lúc đó, giọng Du Hiên Tăng vang lên lưng: “ Quản lý Chúc, cô ở đây thế?”
Nhìn cảnh tượng quanh cô, ông sốc: “Ủa, tụi nó ? Có chuyện gì phàn nàn nữa hả?”
Chúc Ngu vội đáp: “Không gì .”
Thực là tụi nó đang xin… dọn về ở chung với cô đó!
chuyện đó để , giờ cô còn chuyện lớn hơn .
“Quản lý Du, chúng chuyện chính nhé.”
Ông gật đầu, vẫn liếc đám gấu trúc đỏ đầy ngờ vực: “Được, nhưng… còn mấy đứa thì ?”
Chúc Ngu phẩy tay: “Các em chơi nha, chị việc .”