Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 191

Cập nhật lúc: 2026-03-13 22:01:50
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúc Ngu lập tức : “Chỗ nào thể giúp , nhất định sẽ giúp.”

Du Hiên Tăng mỉm thiện:“Vậy thì hợp tác vui vẻ nhé.”

Ông cũng là khôn khéo tặng xong hai con chim quý tranh thủ thời gian để tạo mối quan hệ với Chúc Ngu.

Dù gì thì hai bên đều mở vườn thú, mà Chúc Ngu năng lực đặc biệt như thế, chắc chắn sẽ lúc cần đến cô giúp.

Chúc Ngu gật đầu, bắt tay ông: “Hợp tác vui vẻ, Quản lý Du.”

nghiêm túc, giọng điệu chân thành.

Du Hiên Tăng tiếp: “ , Quản lý Chúc, một yêu cầu quá đáng chút.”

“Ngài cứ .”

“Có thể để Đại bàng trắng và Vân Chuẩn ở Phàn Dã mấy hôm ? Đại hội giao lưu còn hai ngày nữa mới kết thúc, mấy ngày cứ để chúng ở đây luôn .”

Khó khăn lắm mới tìm Đại bàng trắng, tuy là tặng nhưng trong lòng Du Hiên Tăng vẫn đau như cắt.

Dẫu , ông tất cả cũng chỉ vì hạnh phúc của Đại bàng t thôi.

Chúc Ngu : “Chúng chắc giờ ở Phàn Dã .”

Sáng nay, hai chăm sóc Đại bành trắng và Vân Chuẩn đúng là như tàu lượn cảm xúc.

Vừa đến nơi việc, họ phát hiện hai con chim lớn trốn mất!

Vì từng tiền án, nên họ chỉ chuyện cũ lặp .

Hai sợ quá, lập tức báo cho Quản lý.

bao lâu , hai con chim , dáng vẻ còn điềm nhiên như thể chỉ ngoài… hóng gió một vòng.

Lúc , Quản lý Du dẫn Quản lý Chúc đến khu chim, với :

“Trong thời gian đại hội giao lưu, Đại bàng trắng và Vân Chuẩn sẽ ở Phàn Dã. Khi hội kết thúc, lúc Quản lý Chúc rời , hai con chim cũng sẽ cùng cô về Linh Khê.”

Hai nhân viên chăm sóc , tin nổi tai .

Một lấy hết can đảm hỏi: “Quản lý Du, ngài định để Đại bàng trắng và Vân Chuẩn sang Linh Khê để… triển lãm tạm thời mấy hôm ?”

Thật chuyện cũng lạ.

Đôi khi động vật nổi tiếng quá thì thường các vườn m thú khác mượn về trưng bày nhưng thường chỉ là mượn qua giữa các vườn gần , và là loài tính tình hiền lành mới .

Còn Đại bàng trắng và Vân Chuẩn thì qua ngay chẳng hiền lành chút nào.

Nếu , chúng chẳng trốn khỏi vườn hết đến khác.

May nhờ Quản lý Chúc mới bắt chúng, nên Quản lý Du ý định như cũng tạm hiểu .

Du Hiên Tăng lắc đầu:“Không mượn để triển lãm, mà là tặng luôn hai con chim đó cho Vườn thú Linh Khê.”

Chúc Ngu bên, vẫn giữ nụ nhã nhặn, lễ phép.

Hai nhân viên chăm sóc lập tức bối rối: “Quản lý Du! Đại bàng trắng là do ngài cực khổ mới mang về mà!”

“Còn Vân Chuẩn sống ở Phàn Dã nửa năm, nó quen với nơi , đem chỗ khác chắc chắn nó thích nghi nổi!”

Người chăm sóc Đại bàng trắng còn cảm thấy đang mơ, nếu Quản lý những lời ?

Quản lý Du vốn quý hai con chim , đích xây chuồng thật ,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-191.html.]

thậm chí còn tự tay cho ăn. Lúc tin Đại bàng trắng mất tích, ông tức đến suýt ngất, mà giờ tự nguyện tặng ?

Cho dù quan hệ hợp tác đến cũng đến mức “cắt thịt ” tặng chứ!

Du Hiên Tăng dịu giọng : “Quyết định suy nghĩ kỹ. đặt ý của động vật lên hàng đầu. Đêm qua Đại bàng trắng và Vân Chuẩn trốn là để tìm Quản lý Chúc. Giữa họ duyên phận, chúng giữ cũng .”

Ông buông bỏ.

hai nhân viên thì vẫn thể chấp nhận nổi.

Nghe mà như chuyện hoang đường.

Người chăm sóc Đại bàng trắng cố gắng thuyết phục: “Hẳn là do Đại bàng trắng từng sống cùng Quản lý Chúc vài ngày nên quen nên tối qua mới bay tìm cô thôi.”

Vừa dứt lời, đồng nghiệp liền huých nhẹ, nháy mắt hiệu: “Đại bàng trắng sống cả năm ở Phàn Dã còn chẳng quen, ở với hai ba ngày mà ‘quen’, thế chẳng tự vả ?”

Anh hiểu , lập tức im bặt.

Lúc , Chúc Ngu mở miệng, giọng ôn hòa: “ và Đại bàng trắng, Vân Chuẩn quả thật duyên. Quản lý Du chỉ là thành cho chúng thôi. Hai con chim chắc đang ở khu hoang dã , chúng xem thử nhé?”

Nhân viên chăm sóc Vân Chuẩn vội : “Đi xem ngay ! Từ lúc nó bay về đến giờ cứ lượn , gọi mãi chịu xuống, chẳng chuyện gì nữa.”

Tuy thấy Vân Chuẩn, nhưng Chúc Ngu đoán lý do. Ở khách sạn, con chim ý định để cô nó cùng Đại bàng trắng bay đến Linh Khê , chắc giờ vẫn đang “luyện tập đường bay” đây.

Đến khu nuôi, Chúc Ngu liền thấy một chấm nhỏ trời chính là Vân Chuẩn.

Cô mỉm lên: “Thì ở Phàn Dã, chim hoang cũng ‘thả bay tự do’ luôn nhỉ.”

Nhân viên chăm sóc mặt tái mét, hoảng hốt la lên: “Chuẩn Chuẩn! Xuống mau!”

Một khác cũng kinh hãi: “Sao Vân Chuẩn bay ngoài nữa ?!”

Hóa khu vốn khu thả tự do là nó tự thả chính .

Chúc Ngu liền cất tiếng gọi.

Ngay lập tức, Vân Chuẩn lúc nãy còn lượn vòng cao liền sải cánh lao xuống, gió thổi phần phật, cánh dang rộng nhẹ nhàng giảm tốc, đậu luôn lên tay Chúc Ngu.

Nó ngẩng đầu , hót lên một tiếng trong trẻo.

Chúc Ngu theo thói quen đưa tay vuốt nhẹ cánh nó nhưng nhân viên chăm sóc hoảng sợ hét lên: “Không chạm —!”

Chỉ là… muộn mất .

Tay cô đặt lên cánh Vân Chuẩn.

Chúc Ngu sang : “Có chuyện gì ?”

Tay vẫn nhẹ nhàng vuốt ve.

Nhân viên chăm sóc cảnh đó mà cứng họng,

đành lí nhí: “Không… ạ.”

Anh im luôn, dám nhắc tới chuyện chính từng Vân Chuẩn tát một cánh suýt gãy cổ chỉ vì dám chạm .

Chúc Ngu họ lo lắng cho hai con chim, chuyện Quản lý Du quyết định tặng khiến họ sốc.

Cô dịu giọng để họ yên tâm: “Phàn Dã huấn luyện Vân Chuẩn . Giơ tay là nó đậu, còn nhẹ nhàng, cào xước .

Chắc hẳn bỏ nhiều công sức lắm.”

 

Loading...