Hạ Tiêu gật đầu: “Hy vọng sớm thành, dù tốn bao nhiêu tiền cũng nhận nuôi Diễm Diễm.”
Chúc Ngu khẽ cong môi : “Tốt thôi.”
Sao vội vàng nộp tiền như thế nhỉ.
Tâm trạng Hạ Tiêu vẻ , chủ động hỏi: “Quản lý Chúc, cô cũng đến xem triển lãm ?”
Chúc Ngu gật đầu: “ .”
Hạ Tiêu nghiêng sang một bên, để lộ rõ bộ bức “Bạch Hổ Đồ” treo tường: “Quản lý Chúc, cô thấy bức tranh thế nào?”
Chúc Ngu khẽ chớp mắt, trong khoảnh khắc , cô chợt liên tưởng điều gì.
Trên bảng ghi chú ghi “ tặng: Hạ Thụy Phong”, còn đàn ông mặt tên “Hạ Tiêu”…
Cô đáp: “ thấy bức tranh . Đặc biệt là con Bạch Hổ trong tranh sống động như thật, khí thế mạnh mẽ, khiến xem cảm nhận sức mạnh của nó. Bút pháp táo bạo tỉ mỉ, nhất là phần đầu của Bạch Hổ, từng sợi lông đều vẽ tinh tế đến mức hảo. Có thể thấy họa sĩ hẳn tình cảm vô cùng sâu sắc với loài hổ mới thể vẽ tác phẩm xuất sắc như .”
Chúc Ngu khen xong, trong khóe mắt cô liếc thấy Hạ Tiêu đang tươi hơn cả bình thường, vẻ mặt vui mừng như thể cô đang khen chính .
Cô tiếp, giọng tiếc nuối: “Đáng tiếc là ở đây nhiều thông tin về bức tranh. cũng thử tra mạng mà tìm thấy gì. Thật nguồn gốc của nó.”
Bất ngờ, Hạ Tiêu hỏi: “Quản lý Chúc, cô vì thích Diễm Diễm đến ?”
Câu chuyện chuyển hướng quá nhanh khiến Chúc Ngu sững, cô chớp mắt hỏi : “Vì ?”
Hạ Tiêu ho nhẹ, đáp: “Vì bức tranh là của nhà .”
Đôi mắt Chúc Ngu sáng lên: “Thật ? Vậy thể kể cho về nguồn gốc bức tranh ? Con Bạch Hổ trong tranh thật ngoài đời ? Họa sĩ là ai? Còn tác phẩm nào khác ?”
… chuyện đó liên quan gì đến việc thích Diễm Diễm chứ? Chúc Ngu âm thầm lẩm bẩm trong lòng.
Còn Hạ Tiêu thì hưởng thụ ánh mắt tò mò sáng rực của cô.
Anh nhớ đầu gặp Chúc Ngu ngay tại đồn cảnh sát, đó cô từ chối lời đề nghị “nhận nuôi Diễm Diễm”, còn “vả mặt” ít livestream…
Anh cô chắc chắn ấn tượng về nhưng thật sự thích Diễm Diễm. Muốn giúp nó, cách nhanh nhất chính là bỏ tiền , nhưng điều đó Chúc Ngu đồng ý.
Giờ phút , Chúc Ngu háo hức chờ câu trả lời, Hạ Tiêu cố nén nụ , dùng giọng bình thản : “Bức tranh là truyền từ đời ông cha . Họa sĩ là tiền bối trong gia đình.”
Chúc Ngu tán thưởng: “Thì là dòng dõi thư hương danh giá.”
Hạ Tiêu đáp: “Chỉ là đời theo nghệ thuật thôi, bây giờ nhà chẳng ai còn theo đuổi nữa. Tiền bối cũng để nhiều tác phẩm, chỉ còn mỗi bức Bạch Hổ Đồ .”
Chúc Ngu ngắm bức tranh, chằm chằm ánh mắt con hổ trong tranh, nhịn :“Thật là đáng tiếc. Con Bạch Hổ vẽ sống động quá, như linh hồn.”
Hạ Tiêu gật đầu: “ . Mỗi nó đều thấy chấn động. bức chỉ là bản , bản gốc thật đang ở nhà .”
Chúc Ngu ngạc nhiên: “Đây là bản ? tinh xảo thế cơ mà!”
Hạ Tiêu mỉm : “ . Bản gốc quá quý, sợ hư hại nên bao giờ mang ngoài. Bức là ông nội thuê họa sĩ vẽ . Lúc mời ít , nhưng ít ai thể vẽ giống . Bản là bản giống nhất. Tuy , so với bản gốc thì vẫn còn kém một trời một vực.”
Ban đầu, Chúc Ngu còn hứng thú kể, nhưng càng càng thấy đang khoác lác.
Bức tranh mặt tuyệt mỹ đến , mà còn bằng bản gốc?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-194.html.]
Nếu quả thật một họa sĩ như thế, chắc chắn nổi tiếng lẫy lừng, thể nào vô danh như thế .
Không ngờ Hạ Tiêu là thích quá, Chúc Ngu thầm nghĩ lẽ nên cân nhắc chuyện cho “nhận nuôi Diễm Diễm”.
Nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của cô, Hạ Tiêu bối rối, mất bình tĩnh: “Sao thế? Quản lý Chúc cho rằng bịa chuyện ?”
Chúc Ngu giữ vẻ điềm tĩnh: “Không , nghĩ nhiều .”
Dù ngoài mặt vẫn tươi , nhưng trong lòng cô chẳng còn hứng chuyện.
Cô tranh, ánh mắt giao với ánh sắc bén của con Bạch Hổ, cảm giác như ánh mắt thể xuyên thủng cả lớp giấy.
Hạ Tiêu khăng khăng: “ là thật. Bản gốc hơn bản gấp trăm !”
Chúc Ngu mỉm nhạt: “Ừ, tin .”
Hạ Tiêu: “…”
Anh thật sự c.h.ử.i thề.
“Không tin thì đưa cô về xem tận mắt!” tức giận .
Chúc Ngu lập tức cảnh giác, nhanh ch.óng lùi một bước.
Nếu khi nãy cô còn giữ chút nghi ngờ dè dặt, thì giờ phút cô tin rằng Hạ Tiêu ý đồ gì đó, từ đầu đến giờ đều đang “giăng bẫy”.
Cô nhớ ngay câu mạng: “Sở dĩ bạn từng lừa, là vì bạn gặp kẻ chuyên thiết kế bẫy dành riêng cho bạn.”
Hạ Tiêu: “… thật sự lừa cô mà.”
Thời buổi , thật ai tin?
Chúc Ngu chẳng buồn thêm, định bỏ .
lưng vang lên tiếng gọi:
“Chủ nhiệm Chương!”
Một đàn ông mặc vest, đeo bảng tên nhân viên bước .
Hạ Tiêu liền : “Chủ nhiệm Chương, bức Bạch Hổ Đồ là mang đến tặng triển đúng ?”
Chủ nhiệm Chương ngẩn , nhưng vẫn : “ , Hạ . Có chuyện gì ?”
Hạ Tiêu: “Anh giúp với quản lý Chúc một chút .”
Chủ nhiệm Chương thấy Chúc Ngu, nụ mặt lập tức rạng rỡ hơn hẳn: “Quản lý Chúc! Hoan nghênh cô đến dự triển lãm. Cô góp ý gì cho hội chúng ?”
Chủ nhiệm Chương tất nhiên nhớ rõ cô. Trong buổi hội nghị giao lưu hôm , họ từng cùng đến vườn thú Phàn Dã, cũng tận mắt chứng kiến Chúc Ngu liều trấn an con Báo nổi điên.
Hầu hết tham dự buổi hôm đều nhớ đến cô, chỉ là cơ hội trò chuyện.
Không ngờ hôm nay gặp cô ở đây.