Con chồn vàng sa lưới, hoảng loạn kêu “chít chít” mấy tiếng.
Bốn công nhân vỗ tay ầm ầm:
“Quản lý giỏi quá!”
“Quản lý tay một cái, còn hơn bốn chúng cộng !”
Đinh Duy reo lên: “ Cuối cùng cũng bắt con chồn ! Chính nó trộm hai con gà của chúng !”
Con chồn túm trong lưới lập tức kêu ầm ĩ: “Đừng thịt ! Ta tới để gia nhập vườn thú của các ngươi mà!”
Chồn vàng kêu chi chi: “ Ta nhận lời mời tới đây mà, đây là sơ yếu lý lịch của .”
Nó kêu nôn một cục… lông gà, déo là “hồ sơ xin việc” của nó.
Trọng Vân la lớn: “Quản lý! Chính là nó ăn gà trong chuồng! Bằng chứng còn trong mồm nó! Phải bắt nó đền mạng cho gà!”
Đinh Duy hùa theo: “Gà c.h.ế.t thì nó cũng c.h.ế.t ! Gà Linh Khê chúng thể c.h.ế.t oan uổng !”
“ , báo thù cho gà!” Mọi ồn ào phụ họa, con chồn run cầm cập trong lưới.
La Tân cạnh Chúc Ngu, nhíu mày, dáng vẻ do dự.
Con chồn hình như cảm nhận sát khí chung quanh, liền la toáng lên: “Không g.i.ế.c ! Ta pháp luật bảo vệ! Cấm săn bắt trái phép!”
La Tân cũng lên tiếng: “Quản lý, thật sự g.i.ế.c. Chồn trong danh mục động vật ích, cấm tự ý bắt g.i.ế.c.“
con chồn vàng đang bắt đó kêu mấy tiếng, giọng điệu thì kiêu căng ngạo mạn: “Chồn cái gì mà chồn, gọi là Đại Tiên!”
Nó dường như vẫn ý thức bản đang khống chế và rơi nguy hiểm, còn sang phun m.á.u ch.ó đúng duy nhất chịu mở miệng giúp nó trong sân.
La Tân còn khuyên Chúc Ngu thể giao nó cho Cục Lâm nghiệp xử lý, yêu cầu họ bồi thường tổn thất. Nếu thấy bồi thường ít quá thì thể… kê gà ăn đòi thêm tiền.”
Chúc Ngu liếc La Tân một cái, thầm nghĩ ngờ thường ngày ngoan ngoãn mà cũng mưu mẹo phết.
La Tân ngượng: “ cũng chỉ cho vườn thú thôi mà.”
Trải qua mấy ngày “thử thách khởi nghiệp”, chứng kiến vườn thú Linh Khê nổi đình nổi đám, La Tân coi là một thành viên chính thức. Với , đây giống như một công ty lớn đầy triển vọng.
La Tân tiếp: “Con chồn ăn gà của chúng , thì bắt Cục Lâm nghiệp bồi thường tiền.”
Con chồn thì gào lên: “Gọi là Hoàng Đại Tiên!”
La Tân nhíu mày: “Nếu tiêm t.h.u.ố.c mê thì nó cứ kêu ầm ỹ thế , nhức cả đầu.”
Con chồn phản đối: “Nhức gì mà nhức? Các tiếng đại tiên chuyện là ban ơn !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-81.html.]
La Tân: “Để lấy t.h.u.ố.c mê.”
Chúc Ngu ngăn : “Không cần. Để xử lý.”
Đám công nhân liền đồng thanh:
“ đó, để quản lý xử lý , quản lý giỏi nhất khoản trị động vật!”
“Quản lý nó sống bằng c.h.ế.t, mới thể an ủi mấy con gà khuất!”
“ , cho nó c.h.ế.t thật t.h.ả.m!”
La Tân do dự thêm : “Quản lý, đừng g.i.ế.c nó, miễn là còn sống thì xử lý thế nào cũng .”
Chúc Ngu khẽ cau mày. Sao coi cô như kẻ độc ác chứ?
Cô mang con chồn .
Chồn vàng sợ hãi, nghiến răng ken két c.ắ.n lưới định chạy thoát.
Chúc Ngu chậm rãi : “Đừng mơ, mi trốn thoát .”
Con chồn ngước cô: “Bọn họ cô hiểu tiếng động vật, nên mới tìm tới. Vậy mà cô g.i.ế.c … thật là vô lý!”
Rồi nó hạ giọng âm trầm: “Đợi thoát , sẽ tìm mấy con sóc tính sổ!”
Chúc Ngu cạn lời. Hóa ngay cả thế giới động vật cũng … quảng cáo l.ừ.a đ.ả.o?
Đám sóc trong vườn hứa hẹn “công việc nhẹ lương cao, bao ăn bao ở, chỉ cần ngủ cũng lương”. Nghe hấp dẫn quá trời jnên nhiều động vật trong núi đều thử. chúng còn nhát gan, dám mặt.
Chỉ con chồn từng sống trong xã hội loài , hiểu thế nào là “nắm bắt cơ hội” nên vội vàng chuẩn cả hồ sơ xin việc, lao thẳng tới vườn thú. Không ngờ mới đến bao vây, suýt thì đ.á.n.h c.h.ế.t.
Con chồn run rẩy, nghĩ thầm: Mấy từ như ‘ngũ mã phanh thây’, ‘ cho c.h.ế.t t.h.ả.m’ đáng sợ quá… Ta chắc tiêu .
Vì sống, nó liền năn nỉ: “Quản lý đại nhân, đừng g.i.ế.c . Ta ích! Ta việc giỏi lắm, một thể g.i.ế.c mười con gà!”
Chúc Ngu , hít mạnh một : “Một ăn sạch mười con gà?”
Con chồn tưởng cô hứng thú, liền tiếp lời: “Ừm… miễn cưỡng thì cũng .”
Chúc Ngu im lặng. Ban đầu cô định nhận con chồn vườn thú vì trong vườn đang thiếu động vật. Nó ăn gà thì thể tính tiền bồi thường coi như “bán ” việc, biểu diễn cho du khách xem.
giờ nó ăn uống dữ như , cô suy tính kỹ. Nuôi một con mà tốn kém hơn cả thu về thì quá lỗ. Cô loại chủ vườn ác độc, nhận nó cũng sẽ nuôi ăn nuôi ở t.ử tế.
Thấy Chúc Ngu im lặng, con chồn hoảng hốt, nghĩ thầm: Chẳng lẽ mười con gà vẫn còn ít ?
nó thực sự thể ăn hơn nữa, trừ khi là gà con nhỏ xíu…