Cánh cổng khóa c.h.ặ.t, chồn sóc chỉ dám từ xa liền thừa mở . Mà ngay bên cạnh còn là chuồng hổ, nó dám bén mảng gần.
Chồn sóc vốn tự cho gan , nhanh nhẹn bậc nhất trong núi, mà chuyện nó cũng chịu thua. Ngó sang con vật lông trắng , nó khỏi thấy chút nể phục.
“Anh em, ngươi là loài gì thế, lợi hại thật đấy!” Chồn sóc gặm thịt, xé thêm một miếng đưa cho chồn Bạch Châm, tỏ ý quen.
Chồn Bạch Châm cũng tò mò. Đây là đầu nó gặp một con thú tầm, trông na ná . Không ngờ đối phương niềm nở, mới gặp khen ngợi còn chia phần ăn nó nữa.
Nó cúi đầu khẽ đáp: “Không cần, no .”
Thức ăn của nó vốn khác, mùi vị giống hệt phần ăn của lão đại. So thì ngon hơn hẳn miếng thịt của con chồn sóc .
Chồn sóc cũng chẳng ngại, nhai lúp xúp gần: “Ngươi là giống gì ? Ta thấy hai lớn lên chẳng khác bao nhiêu, ngươi cũng thuộc họ sóc ?”
Con chồn lông trắng ngẩng đầu, nghiêm nghị : “Ta sóc, là chồn Bạch Châm.”
“Trời đất! Ngươi chính là loài chồn lông trắng quý hiếm ?!”
Chồn Bạch Châm cau mày. Nó ghét nhất ai nhắc tới bộ lông của nó.
Chồn sóc vội chữa lời:“Không , ý là ngưỡng mộ ngươi đó! Được sống ở đây là loài hiếm , ai da thật sung sướng bao.”
Nó thở dài: “Còn chỉ là một con chồn bình thường, chẳng đáng giá. Lại sống cạnh hổ, ngày nào cũng thấp thỏm lo sợ.”
“Ngươi thì khác hẳn, đến cả leo qua tường chuồng hổ cũng dám. Quả thật giỏi nhất trong họ chồn !” Chồn sóc dùng hết miệng lưỡi để nịnh nọt chồn Bạch Châm.
Bạch Châm vốn là một con chồn nhỏ từ bé cơ hội tiếp xúc nhiều với những loài động vật ranh ma khác, nên nào thế giới động vật cũng hiểm ác chẳng kém gì. Tuy lời của chồn sóc khiến nó mấy vui vẻ, nhưng lúc nó cũng bỏ qua.
Dù thì, tất cả đều là động vật cả, sống hòa thuận, nương tựa lẫn mới .
Nó bèn đáp: “Hổ đáng sợ . Con hổ đó là lão đại của , tính tình lắm, sẽ ăn thịt đồng nghiệp.”
Chồn sóc chột , vì gần đây nó c.ắ.n đồng nghiệp. nó nhanh ch.óng bỏ qua, khen tiếp: “Ngươi mà với hổ, thì quả là một trong loài chồn! Ngươi ?”
Chồn Bạch Châm khen thì khoái, liền thao thao kể nó chuyện của và hổ.
Chồn sóc mà mắt sáng rỡ, trong lòng mừng như mở hội. Nó bèn “Anh em, thấy chúng duyên lắm. Thế giới rộng thế mà gặp . Tuy ngươi là chồn, là sóc, nhưng giống chẳng khác bao nhiêu. Vừa gặp hợp, thôi thì kết nghĩa ! Ngươi gọi là hai, gọi ngươi là em ba, còn cả là hổ!”
Trong bụng nó thầm tính toán: thì hổ chắc chắn chẳng ăn thịt em kết nghĩa của .
Chồn Bạch Châm lắc đầu: “Không . Lão đại vẫn là lão đại, thể ngang hàng với và ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-85.html.]
Trong lòng nó cũng nghĩ: hổ lợi hại thế, chỉ đàn em thôi, thể chia sẻ cho kẻ khác.
Thấy , chồn sóc liền đổi giọng: “Vậy thì hai kết nghĩa cũng . Sau ngươi nhớ thường xuyên qua thăm nhé?”
Nó nghĩ: chỉ cần dính dáng tới hổ, chắc hổ cũng nể mặt mà tha cho .
Chồn Bạch Châm gật gù: “Được, nhưng cả!”
Chồn sóc nghẹn lời… nhưng cũng gượng : “Ừ, chồn ca, đúng là phong thái cả!”
Thế là cả hai đồng thanh:
“Anh cả!”
“Em hai!”
Chồn sóc lập tức hỏi: “Anh cả, bầy sóc từng mắng hả?”
Nó tỏ tức giận: “Bọn đó chẳng gì, chuyên lưng. Anh dẫn em , em sẽ giúp mắng chúng nó!”
Chồn Bạch Châm ngây thơ đáp ngay: “Được, thôi!”
Chẳng bao lâu , nó ung dung leo lên tường, ngoái đầu gọi: “Em hai, mau theo !”
Nghe tiếng gầm dữ dội vang lên từ phía chuồng hổ, khí thế đáng sợ. Chồn sóc lập tức run rẩy chân tay.
“Anh cả… em… em dám …”
Chồn Bạch Châm thắc mắc: “Thế bây giờ?”
Chồn sóc lắp bắp: “Anh cả thể bảo hổ tránh ?”
Chồn Bạch Châm lắc đầu.
“Vậy… cả che mắt hổ ?”
Chồn Bạch Châm vẫn lắc đầu như cũ.
———
Editor: Tui đổi tên bé ‘chồn vàng’ thành tên khoa học của bé là ‘chồn sóc’ từ chương 82 lúc bé chồn yêu cầu Chúc Ngu gọi tên bé là chồn sóc á. Nên bà nào thấy khúc nào tui còn để là chồn vàng thì hú tui để tui sửa nha. Tui cảm ơn🫶🏻