Chúc Ngu vui vẻ đồng ý.
Ở khách sạn, buổi tiệc buffet đúng chuẩn sang chảnh: đồ ăn thì đủ loại, món nào cũng tươi mới. Ăn xong, Chúc Ngu cùng mấy quản lý khác rủ sang phòng Phan Kim Xuyên bàn chuyện danh sách mua sắm, tránh lúc đấu giá đẩy giá quá cao.
Nghe một vòng, Chúc Ngu mới hiểu , mấy vị quản lý đại gia tiền chất như núi. Còn , tưởng đem theo nhiều lắm ai dè so thì chỉ như… nhúm hạt cát trong sa mạc. Thế là cô đành từ bỏ, ngày mai cứ để mua , còn gì sót thì gom .
Bàn chuyện xong, đ.á.n.h mạt chược. Chúc Ngu tham gia, tay nghề cũng tệ, lơ đãng thế nào thắng kha khá.
Đến lúc giải tán thì hơn 8 giờ tối. Trên đường về, một quản lý còn hẹn: “Mai đ.á.n.h tiếp nhé, quản lý Chúc.”
“Được thôi.” Chúc Ngu đáp.
Về phòng, cô hí hửng đếm tiền thắng cược: hẳn 500 tệ, sung sướng bay lên. Nghĩ bụng tiền đủ mua con vật nào đem về vườn thú .
Đang tính toán thì bên ngoài bỗng vang tiếng la thất thanh, theo là một trận xôn xao. Hình như mấy quản lý đang bàn tán.
“Cộc cộc cộc!” Cửa phòng cô gõ dồn dập. Một giọng nữ vang lên: “Quản lý Chúc, cô ở trong ?”
Cô nhận đó là đ.á.n.h mạt chược cùng . Mở cửa , thấy hành lang chật kín , là các vị quản lý đến tham dự buổi đấu giá. Ở giữa đám đông, Phan Kim Xuyên khoác áo tắm bên ngoài phủ thêm cái áo choàng kiểu cũ, trông quê mùa luộm thuộm. Ông ôm c.h.ặ.t áo choàng, tức giận gào: “Khách sạn đúng là quá đáng! Thật sự… thật sự… Phi!”
Chúc Ngu ngẩn ngơ: “Có chuyện gì thế?”
Một quản lý khác giải thích: “Lão Phan đang tắm thì rình trộm.”
“Hả??? “ Chúc Ngu suýt ngã ngửa. “Quản lý Phan…đang tắm… rình?” Mấy chữ đó ghép mà thấy sai sai.
Quản lý lo lắng cô: “ đến xem cô . Cô là trẻ nhất ở đây, là nữ, nguy hiểm lắm.”
Chúc Ngu khoát tay: “ , tắm. … đang đếm tiền.”
…
Chuyện ầm ĩ đến tai giám đốc khách sạn, ông xuất hiện liền c.h.ử.i như tát nước:
“Khách sạn các ăn kiểu gì thế hả, để xảy chuyện rình trộm!”
“ là đạo đức suy đồi, nhân tâm bại hoại!”
Giám đốc mắng tới tấp, chỉ dám run rẩy hỏi: “Quản lý Phan, ngài rình trộm lúc nào, ở ? Khách sạn chúng ăn đàng hoàng, tuyệt đối dịch vụ “đặc biệt” nào cả!”
Phan Kim Xuyên còn kịp lên tiếng thì mấy viện trưởng khác nhao nhao chen :
“Lão Phan đang tắm thì gặp đó! Mấy chọn thời điểm rình trộm cũng “chuẩn” ghê!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-96.html.]
“ lão Phan, rốt cuộc là thấy ở ?”
Phan Kim Xuyên đáp: “Ở cửa sổ, mơ hồ thấy một cái bóng.”
Giám đốc sững sờ: “… phòng quản lý Phan ở lầu ba mà…”
Câu thốt , cả hành lang im phăng phắc, lạnh toát sống lưng.
“Lão Phan, thật sự ông thấy ở cửa sổ hả? Sao rõ ngay từ đầu?”
“ , là mấy chịu !” Ông kéo c.h.ặ.t áo choàng, run lẩy bẩy.
Có quản lý lập tức hốt hoảng: “Thôi, khách sạn ở nổi, dọn thôi!”
Giám đốc cuống quýt : “Xin bình tĩnh, gọi bảo vệ bắt kẻ khả nghi . Xin hãy tin tưởng khách sạn chúng , tuyệt đối chuyện… ma quái gì cả!”
Chưa dứt câu thì đầu bên hành lang vang lên tiếng hô: “Bắt ! Bắt kẻ rình trộm quản lý Phan !”
Mọi ngạc nhiên: “Nhanh ?”
Một lát , bảo vệ xách tới… một con ch.ó vàng bé xíu, đuôi cụp rụt rè. Anh hùng hồn chỉ con ch.ó: “Chính nó! Nó là thủ phạm rình trộm quản lý Phan!”
Cả nhóm quản lý đều há hốc miệng.
Chúc Ngu trợn tròn mắt, còn con ch.ó thì thẳng cô, kêu rên: “Cứu, cứu với…”
Nhóm quản lý lập tức nổ tung:
“Đây là ch.ó mà, mà leo lên tầng ba rình lão Phan tắm ?”
“Khách sạn mấy định đổ tội cho một con ch.ó ? là hổ!”
Bé ch.ó vàng ngước Chúc Ngu, ấm ức giải thích: “ tới tìm chị, ngửi thấy mùi của chị ở đó, nhưng trong phòng chị…”
Có một quản lý liền sốt ruột : “Mau thả con ch.ó xuống , cầm ngược thế nó khó chịu lắm!”
Là quản lý của vườn thú, ai nấy đều thương xót động vật, chẳng ai chịu nổi cảnh chúng nó bắt nạt.
Chú ch.ó vàng rên ư ử, giọng run run tội nghiệp: “Cứu với… chỉ về nhà thôi…”
Âm thanh của nó nức nở đáng thương đến mức khiến ai cũng mủi lòng.
Không ít động tâm, lập tức cho rằng khách sạn là quá quắt, thể đổ oan cho một bé ch.ó ngoan ngoãn như thế chứ!