Liễu Linh Nhi tò mò cầm chiếc máy hát lên mở . Tiếng nhạc từ từ vang lên, là một đoạn hí khúc, âm hưởng như nức nở như oán trách, vô cùng êm tai. Cảm giác như một phụ nữ đang kể lể những điều sầu t.h.ả.m.
"Oa, giọng hát hí thật đấy." Liễu Linh Nhi tán thưởng.
Bạch Tuyết cũng gật đầu, tò mò : "Giọng hát thật mê ."
nheo mắt, mỉm gật đầu: "Đây mới chính là phong thái của danh kỹ thời xã hội cũ, thực sự mấy ca sĩ võng hồng ( nổi tiếng mạng) bây giờ thể so sánh . Giọng hát của họ tự nhiên, trải qua quá trình khổ luyện sâu."
Liễu Linh Nhi : "Nghe giọng , chắc hẳn là một chị quyến rũ."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Có lẽ ." ngoài cửa sổ, cảm nhận phong vị dân quốc ập mặt, buột miệng : " là một nơi khiến say đắm."
"Ở đây cái gì cũng , đúng là thú vị." Trần Khắc Hãn nhận xét.
"Được , nhảm nữa, việc chúng cần thảo luận bây giờ là để thoát khỏi Vong linh ảo cảnh ." lấy một tờ giấy trắng, vẽ sẵn bản đồ của cả con phố : "Phố Long Phụng lớn, ở đây đa là phường hát xướng, khúc, hoặc tướng thanh (tấu hài)."
"Vì thế ở phố Long Phụng hề nguy hiểm, trái còn hưởng thụ. Chỉ tiếc là chúng bắt buộc ngoài."
"Vong linh ảo cảnh vốn là cảnh tượng trong ký ức của vong linh, thì nó chắc chắn thuộc về một nào đó. Chúng tìm ở ngay đây."
"Tuy nhiên tìm hề dễ dàng, chúng tìm kiếm thật kỹ."
Trần Khắc Hãn nhịn hỏi: "Người đặc điểm gì ?"
"Chắc chắn hạng tầm thường, lúc sinh thời hẳn chịu sự dày vò thể diễn tả bằng lời. Vì , chúng cứ bình tĩnh quan sát sự đổi là ." .
Nhóm Trần Khắc Hãn gật đầu, đó chúng tạm thời nghỉ nơi . Đứng cửa sổ, con phố mắt, nheo mắt lặng lẽ tận hưởng gian.
Bạch Tuyết ôm lấy , khẽ : "Em thích nơi , nó cho em cảm giác thanh tịnh."
"Phải, bởi vì nơi đây là một con phố tràn ngập tiếng nhạc và tiếng ." mỉm đáp.
Thế là hai ngày tiếp theo, đưa nhóm Liễu Linh Nhi dạo phố, tìm tận hưởng cuộc sống nơi đây. Trên đường phố đủ trò ảo thuật, xiếc khỉ và vô sạp hàng rong. Những sạp hàng hề tầm thường, các loại điểm tâm, đồ chiên rán đều đạt đến mức mỹ. Hương vị tự nhiên, khiến nhớ mãi quên.
Liễu Linh Nhi và Bạch Tuyết mỗi cầm mấy xiên đồ chiên, ăn một cách ngon lành.
"Trời ạ, ngon quá mất, đồ ăn ở đây cho em cảm giác khác biệt." Cô thốt lên.
"Đương nhiên , thực phẩm hiện đại quá nhiều chất phụ gia, hương vị tự nhiên bằng ." .
Ăn xong, chúng tướng thanh. Vị đại sư tướng thanh quả thực lợi hại, dù chỉ một mà năng linh hoạt, khiến khán giả vỗ tay rào rào. Chúng cũng ngừng vỗ tay theo, công nhận tướng thanh thời kỳ tuy tạp nham như hiện đại nhưng kỹ thuật vô cùng tinh xảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-894-cac-nguoi-den-de-an-day-a.html.]
Ngoài tướng thanh còn khoái bản (vè). Nhìn bộ dạng vui đến quên cả lối về của nhóm Liễu Linh Nhi, mỉm , đôi khi chẳng đến đây để gì nữa.
Liễu Linh Nhi kéo tay , nheo mắt : "Nơi thực sự quá mê hồn."
"Dù mê hồn đến mấy chúng vẫn rời thôi." nhắc nhở.
Chúng tiếp tục rời , mắt đảo quanh tìm kiếm nhưng vẫn thấy chủ nhân của ảo cảnh . Họa Đấu cứ bám theo , cũng tò mò ngó xung quanh.
"Nếu thực sự ..." nheo mắt, hạ thấp giọng : "Phóng một mồi lửa thiêu rụi nơi , chắc chắn sẽ ép chủ nhân lộ diện."
" liệu ?" Họa Đấu : "Như sẽ vạ lây đến những vong linh vô tội ."
khựng , sắc mặt phức tạp lắc đầu: "Để xem ."
Ngày hôm đó, dẫn theo Liễu Linh Nhi và Bạch Tuyết, ngoài việc tìm thì chỉ ăn và uống. Ở đây cái gì cũng , vô đồng ác linh, thế nên hai cô nàng ăn đến mức nổi. đành một tay bế một về.
Họa Đấu đầy ngưỡng mộ: "Sau cũng ôm hai bên như ."
"Thế thì ông tìm thêm mấy con ch.ó nữa . Mà nhớ đừng tìm giống Teddy, nếu đứa nào 'thịt' đứa nào ." trêu.
" là Họa Đấu, tìm giống Họa Đấu chứ!" Nó gào lên.
trời, lúc sập tối. Ở đây cũng chia thời tiết và ngày đêm rõ rệt. hễ trời tối là ngoại trừ một nơi, còn đều chìm trong bóng đen kịt. Chỉ vài cửa tiệm treo l.ồ.ng đèn đỏ, cũng đúng thôi, thời đó nơi nào cũng điện. may mắn là khách sạn chúng ở điện.
Vừa bước phòng bật đèn lên, liền gọi nhóm Trần Khắc Hãn đến họp. Nhìn bộ dạng miệng đứa nào đứa nấy còn dính đầy dầu mỡ, ôm đầu quát: "Đủ ! Chúng đang tìm cách ngoài, chứ đến đây để ăn!"
" cũng , tại đồ ăn ở đây ngon quá." Trần Khắc Hãn phân trần. Thầy Mã cũng gật đầu lia lịa.
"Được !" xua tay, mất kiên nhẫn : "Hai ngày nay thu hoạch gì ?"
"Thu hoạch thì đương nhiên là ." Trần Khắc Hãn là đầu tiên giơ tay: "Chẳng bảo chúng tìm thế t.h.ả.m thương ? tìm mấy liền."
"Có một phu xe kéo thế t.h.ả.m cực kỳ. Nghe 'ba chìm bảy nổi', tích cóp mua cái xe thì gặp quân phiệt, thế là mất xe. Sau tìm một phụ nữ tên Hổ Tửu, kết quả cô c.h.ế.t vì khó sinh."
"Bi t.h.ả.m nhất là đó tình đầu của cũng c.h.ế.t luôn. Giờ xe pháo, sống t.h.ả.m chịu nổi."
"Cút !" đá mạnh cho lão một cái, mắng: " bảo tìm chủ nhân ảo cảnh, chứ bảo ông tìm Lạc Đà Tường Tử! Nói cái khác xem."
Trần Khắc Hãn gật đầu, kể thêm mấy phu xe nữa. Người thì quê nhà gặp thiên tai lên thành phố kiếm sống, trở thành nông dân mất đất. Người thì ruộng vườn cường hào ác bá chiếm đoạt.
Trong đó một gã t.h.ả.m nhất, ruộng đất địa chủ chiếm, vị hôn thê khinh thường gã nghèo, gã tức giận hét lên một câu 'Đừng khinh thiếu niên nghèo' lên thành phố kéo xe, hẹn ước ba năm với vị hôn thê, đến nay mua một cái xe .
"Đủ ! Càng càng nhảm nhí!" mắng một câu, hét lên: "Người cần tìm cực kỳ đặc biệt, và t.h.ả.m đến mức cực độ. Thân phận đó lẽ dân thường nghèo khổ, mà là đại gia quyền quý, hoặc ít nhất cũng là chút tiền của."