"Chẳng lẽ nàng ở trong thanh lâu?" cau mày lẩm bẩm. Một khi tạo cả một huyễn cảnh vong linh quy mô thế , mà bản chủ nhân ở trong kỹ viện thì đúng là hợp lý cho lắm. Suy nghĩ một lát, bất chợt sang hỏi tú bà: "Ở đây các cô nương nào tiếp khách ?"
"Có chứ, đại gia tìm hàng 'nhụy hoa' đúng ? Vừa khéo mới ba đứa ." Tú bà hớn hở, mặt hoa da phấn nhăn nhúm vì vui mừng.
Liễu Linh Nhi lộ vẻ giận dữ, lườm cháy mặt: "Cái gì? Anh còn một lúc ba ? Khẩu vị nặng thật đấy."
" chỉ xác nhận một chút thôi. Đưa ba đó đây." bình thản đáp.
Tú bà nhanh nhảu dẫn ba cô gái . Nhìn qua là con nhà nghèo khổ, đứa tuổi đời còn quá mười lăm. Thấy cảnh , Liễu Linh Nhi sững sờ một chút lập tức lao đến, dịu dàng hỏi han vỗ về bọn họ.
liếc sơ qua lắc đầu: "Ba e là , cho bọn họ ."
"Anh bỏ tiền chuộc cho họ , họ đáng thương quá." Liễu Linh Nhi tới khẩn khoản.
hạ thấp giọng giải thích: "Trong huyễn cảnh vong linh , những gì đang diễn thực chất đều xảy từ lâu . Bây giờ chúng đổi gì cũng chẳng ý nghĩa gì cả."
"Không , họ quá tội nghiệp." Liễu Linh Nhi kiên quyết.
bất đắc dĩ gật đầu, vung tiền chuộc cho ba cô bé, đó gửi gắm bọn họ một gia đình t.ử tế để nuôi dưỡng.
Rảo bước phố, lên tiếng: "Cả con phố đều là ảo ảnh do lệ quỷ tạo , và những ở đây thực tế đều c.h.ế.t. Nói chính xác hơn là cả con phố xóa sổ."
"Có thể khẳng định một t.h.ả.m họa cực lớn xảy , nếu chẳng thể nào c.h.ế.t sạch cả phố như . Chắc chắn uẩn khúc."
Liễu Linh Nhi suy nghĩ hồi lâu hỏi: "Rốt cuộc là loại tai ương gì mà khiến cả phố còn ai sống sót?"
"Lũ lụt, hoặc là một trận đại hỏa hoạn quy mô lớn, nếu thì thể c.h.ế.t nhiều đến thế." nhận định.
"Hóa là ." Liễu Linh Nhi gật đầu, ánh mắt về phía xa xăm: "Vậy chỉ cần t.h.ả.m họa đó ập đến, chúng sẽ thể rời khỏi đây."
" ." khẳng định chắc nịch.
"Vậy thì thời gian tới, chúng cứ coi như đang tận hưởng cuộc sống ở đây ." Liễu Linh Nhi chắp hai tay , ánh mắt tràn đầy vẻ mãn nguyện.
mỉm , con phố mang đậm phong cách thời Dân quốc, lẩm bẩm: "Thảm họa chắc chắn sẽ bắt đầu. Chúng chỉ đang đợi một cột mốc khởi đầu thôi."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Những ngày tiếp theo, chúng sinh sống ngay con phố . Đám Trần Khắc Hãn rõ dạo ngoài nên bắt đầu chơi bời thả cửa. Gần như ngày nào bọn họ cũng đóng đô trong thanh lâu.
"Này, mấy đó là c.h.ế.t đấy! Các thấy sợ ?" Liễu Linh Nhi mắng mỏ.
"Cô thì cái gì, chính bản họ cũng c.h.ế.t mà." Trần Khắc Hãn cãi .
" thế, cơ thể vẫn còn ấm lắm." Mã lão sư phụ họa thêm.
"Một lũ háo sắc!" Liễu Linh Nhi lườm bọn họ một cái cháy mắt, kéo tay dặn dò: "Chồng ơi, học hư theo họ đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-896-nhat-dai-danh-linh.html.]
liếc đám bạn, bọn họ quả thực đang lạc lối trong sự sung sướng . Mặc dù ở đây internet máy tính, nhưng trò tiêu khiển thì thiếu. Những ngày qua, ngoài việc lui tới thanh lâu, bọn họ còn nhẵn mặt ở các sòng bạc.
Nói cũng , trong sòng bạc, ngoài những kẻ nghiện cá cược thì còn ít kẻ thua đến đỏ mắt, thậm chí đem cả vợ con gán nợ. Phố Long Phụng qua thì như thiên đường hưởng lạc, nhưng thực chất là địa ngục của nghèo.
Tại đây, cảnh bán con trai, bán con gái diễn thường xuyên. Đứa thì thanh lâu, đứa gánh hát, đứa bán dâu nuôi từ bé. Ở nơi , phụ nữ bi t.h.ả.m, mà đàn ông nghèo cũng chẳng khá khẩm hơn. Chỉ tầng lớp giàu mới thực sự sống .
Đó chính là sự thật của phố Long Phụng: Sự phồn hoa mắt là thiên đường, nhưng sâu trong bóng tối là địa ngục trần gian.
bên cửa sổ, xuống cảnh thành thị, lòng hiểu rõ: Nơi sớm trở thành quá khứ. Liễu Linh Nhi từ phía ôm lấy , khẽ : "Em thật sự nỡ thấy nơi hủy diệt."
"Nó vốn dĩ hủy diệt , những gì chúng thấy chỉ là hoa trong gương, trăng nước mà thôi." đáp.
Liễu Linh Nhi im lặng, chỉ lặng lẽ ôm c.h.ặ.t lấy . cảm nhận cơ thể cô đang run rẩy nhẹ. Thế giới của chúng cũng đang đối mặt với tai họa diệt vong, và điều đó khiến tâm trạng cô luôn nặng nề. Cô từng bảo về, thà cứ ở Linh giới còn hơn.
Bẵng vài ngày, đám Trần Khắc Hãn vẫn đang vui vẻ, nhưng thì dần mất kiên nhẫn. bắt đầu cân nhắc việc tự châm một mồi lửa hoặc tạo một vụ náo loạn để xóa sổ con phố , từ đó ép con lệ quỷ màn lộ diện.
đúng lúc , phố Long Phụng bỗng trở nên náo nhiệt lạ thường. Nghe một danh linh (đào hát) lừng lẫy chuẩn về đây diễn kịch. Cái gọi là danh linh thực chất là hát kịch, và hề tầm thường, là danh tiếng vang dội khắp cả nước.
Sự xuất hiện của nhân vật khiến phấn chấn hẳn lên. nhận con phố vốn đang bình lặng trôi qua cuối cùng cũng biến chuyển. Thế là chúng lập tức mua vé, chuẩn xem danh linh diễn kịch.
Vốn dĩ chẳng mặn mà gì với hí khúc, nhưng khi thấy vị danh linh bước sân khấu, cũng kìm mà thốt lên lời khen ngợi.
Vị danh linh đến mức khiến ngây ngất. Người hóa thành Ngu Cơ, khoác lên bộ hí phục, mang cảm giác của một tuyệt đại giai nhân thực thụ. Điều khiến thực sự chấn động.
Liễu Linh Nhi cũng trầm trồ: "Oa, vị tỷ tỷ xinh quá mất." Bạch Tuyết cũng gật đầu tán đồng.
Thế nhưng một cạnh liền lên tiếng: "Cô bé , đúng là thấy sự đời . Vị danh linh phụ nữ , là đàn ông đấy."
"Đàn ông !" Liễu Linh Nhi kêu lên kinh ngạc, lên sân khấu: "Thật sự quá tài giỏi, còn đỉnh hơn cả mấy hot girl mạng nhiều."
"Anh hạng mà đám hot mạng thể so sánh ." lắc đầu, về phía sân khấu: "Để trở thành một danh linh, trải qua bao nhiêu năm rèn luyện mới đạt thành tựu thế . Những như thể gọi là bậc thầy."
Lúc , danh linh bắt đầu cất tiếng hát. Giọng hát dịu dàng, thê lương mà ai oán, giai điệu khiến đắm say. Điều gây chấn động nhất chính là thanh âm đó — dù là nam nhân nhưng giọng hát mềm mại, uyển chuyển hơn cả nữ giới. Nếu mấy mươi năm khổ luyện, tuyệt đối thể .
vốn ghét sự ồn ào của kịch nghệ, nhưng khoảnh khắc thấy tiếng hát , liền mê hoặc. Vị danh linh thực sự mang một sức hút khó cưỡng.
Trên đài, danh linh dốc lòng biểu diễn; đài, khán giả say sưa như nuốt từng lời. Cảnh tượng đó kéo dài bao lâu.
Đột nhiên, phía sân khấu trở nên hỗn loạn. Một toán binh lính hung hãn như hổ đói bất ngờ xông , hết lớp đến lớp khác.
"Tránh ! Tránh hết !" Bọn chúng quát tháo, thô bạo đẩy ngã sang hai bên.
Đám đông bắt đầu tỏ vẻ bất bình, nhưng đám lính hét lớn: "Tất cả cút hết cho ! Nếu , bọn thể bỏ qua chứ Đại soái của chúng thì !"
Nghe đến hai chữ "Đại soái", xung quanh lập tức mặt cắt còn giọt m.á.u, kinh hoàng tháo chạy tán loạn.