"Xem , con phố vẫn còn thông minh." Một giọng vang lên, thanh âm mềm mại đầy vẻ quyến rũ nhưng vẫn mang theo nét hào sảng của nam nhân. Hai sắc thái hề mâu thuẫn mà hòa quyện một cách hảo.
Phía , bọn Trần Khắc Hãn cũng lóc cóc . Ngọn lửa xung quanh quả thực hề gây thương tích, nhưng khi xuyên qua chúng, tim gan bọn họ vẫn cứ treo ngược cành cây.
hướng mắt về phía . Đứng đó là một đang khoác bộ hý phục Ngu Cơ, gương mặt thanh tú thoát tục, tựa như chính là Ngu Cơ tái thế.
tiếc lời khen ngợi: "Từ lâu danh phong thái của các bậc thầy hý khúc thời phong kiến, hôm nay tận mắt chứng kiến, quả thực khiến mở mang tầm mắt."
"Tiên sinh quá lời , chẳng qua cũng chỉ là phận xướng ca vui cho , gì đáng để nhắc tới ?" Vị danh linh mỉm đáp.
"Anh là vật tiêu khiển. Chỉ là năm đó vì một phút phẫn nộ, thiêu rụi cả phố Long Phụng. Tuy rằng báo thù, nhưng cũng hại bao vô tội." bình thản .
"Chính vì lẽ đó, mới tạo phố Long Phụng , để họ sống an nhàn trong thế giới . Chẳng các cũng cảm nhận điều đó ?" Danh linh .
gật đầu, thừa nhận rằng phong cách Dân quốc mà tạo vô cùng cuốn hút. Ở trấn Long Phụng , dù những góc khuất thối nát, nhưng đủ hỉ nộ ái ố, đủ thứ khiến con dễ dàng chìm đắm. Thậm chí nếu ở đây cả đời, lẽ nhiều cũng cam lòng.
"Phải, đúng là một thế giới tuyệt vời." thừa nhận.
"Đã , tại ở ?" Danh linh , ánh mắt mời gọi: "Hãy ở phố Long Phụng mà sống, tận hưởng sự bình yên hiếm , chẳng ?"
" cũng thế, chỉ là đời còn quá nhiều việc đang chờ ." lắc đầu.
"Xem giữ ." Danh linh thở dài, đưa mắt quanh: "Còn những khác, liệu các chọn rời như ?"
Trần Khắc Hãn do dự, những phía cũng bắt đầu lung lay. Sau một hồi suy nghĩ, bước hỏi: "Ở đây gặp nguy hiểm tính mạng ? Anh sẽ g.i.ế.c chúng chứ?"
"Không, các sẽ sống như bao khác ở đây." Danh linh khẳng định.
Nghe đến đó, lập tức vài quyết định ở phố Long Phụng. Đối với lựa chọn , dù đành lòng nhưng chúng cũng chỉ tôn trọng họ.
Tuy nhiên, nhóm chúng thì nhất định rời . Trần Khắc Hãn dù đắn đo, nhưng vì nỗi nhớ vợ thương con, vẫn quyết định theo .
Cuối cùng, danh sách những rời gồm : , Liễu Linh Nhi, Bạch Tuyết, Mã lão sư, Trần Khắc Hãn và Họa Đấu. Những còn đều chọn ở "thiên đường" .
Thế nhưng vẫn cảnh báo: "Ở đây là thiên đường , tiền Ác Linh các duy trì bao lâu ."
"Đến lúc đó sẽ giao cho họ một vài nhiệm vụ, thành xong tự khắc sẽ tiền." Danh linh tiếp lời. Câu như một liều t.h.u.ố.c an thần, khiến những ở còn chút do dự nào.
Trong rạp hát lúc chỉ còn nhóm chúng , ngọn lửa xung quanh bỗng chốc ngừng hẳn. Danh linh chúng , hỏi cuối: "Ta hỏi cuối, lựa chọn của các là gì?"
"Đã rõ , cần gì hỏi nhiều." đáp.
Danh linh hề giận, bình thản : "Muốn rời khỏi phố Long Phụng dễ dàng như . Các vượt qua thử thách của mới thể rời ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-898-toi-khoi-hoa-thu.html.]
"Thử thách gì, cứ đưa đây." sẵn sàng, những khác cũng chằm chằm .
Danh linh suy nghĩ một chút bảo: "Vậy thì chơi một trò chơi mà các từng trải qua ."
"Trong rạp hát tổng cộng mười tế đàn. Mỗi tế đàn ứng với Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Xung quanh đây rải rác năm viên châu báu. Các chỉ cần đặt châu báu đúng tế đàn để phong ấn , lúc đó các thể rời ."
Nghe đến đây, Liễu Linh Nhi và Trần Khắc Hãn phản ứng gì, nhưng và Mã lão sư thì chấn động tột độ. Bởi vì cảnh tượng mà giống với những gì chúng từng gặp đây đến thế. Chỉ điều, kẻ săn đuổi là vị danh linh .
" là gợi những ký ức mấy ." ôm mặt, danh linh .
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Vậy thì bắt đầu . Trong quá trình , các bước khỏi rạp hát, nếu sẽ xử t.ử." Danh linh dứt lời liền vỗ tay một cái, lập tức mười tòa tế đàn hiện . Anh lưng : "Ta sẽ đếm ngược một trăm , các mau tìm cách ."
Ngay lập tức, Liễu Linh Nhi và chia tản tìm kiếm.
"Mã lão sư, tất cả trông cậy ông đấy." ông .
"Chuyện nhỏ, kinh nghiệm đầy mà. định ?" Mã lão sư tò mò.
"Tất nhiên là xử lý ." lạnh, bóng lao v.út . Mã lão sư hình, chỉ theo.
cầm Yêu đao Muramasa, áp sát ngay lưng danh linh.
"Sao nào, lấy mạng đến thế ?" Giọng danh linh vang lên.
"Thực cách đơn giản hơn việc tìm tế đàn nhiều." .
"Ví dụ như g.i.ế.c ?"
" ." gằn giọng, thanh Muramasa lạnh lẽo c.h.é.m thẳng danh linh. Anh né tránh, thậm chí chẳng thèm ngoái đầu .
Thế nhưng, lưỡi đao chạm phát tiếng kim loại va chạm chát chúa, và kỳ lạ , lấy một giọt m.á.u nào chảy . tin mắt , điên cuồng vung đao tấn công liên tiếp, nhưng kết quả vẫn y như cũ.
"Chuyện gì thế ?" bàng hoàng. Dù thực lực mạnh đến cũng thể chịu hàng chục nhát c.h.é.m từ Muramasa mà hề sứt mẻ gì như . Độ sắc bén của thanh đao là thể bàn cãi, mà danh linh vẫn bình an vô sự. Đừng là Quỷ Vương, ngay cả " đàn bà đó" cũng thể điều .
"Thanh yêu đao của ngươi sắc thật đấy, nhưng vô dụng thôi." Danh linh mỉm : "Hiện tại cơ thể đang kết nối trực tiếp với bộ Linh giới. Trừ khi nhát đao của ngươi thể c.h.é.m đôi Linh giới, nếu ngươi thể gì ."
"Ngươi rốt cuộc quan hệ gì với đàn bà đó!" gầm lên.
"Ngươi cô ? Cô từng là ân nhân giúp đỡ . Sau đó mang cả con phố theo cô đến Linh giới." Danh linh đáp.
"Hóa là ." lẩm bẩm: "Trách thực lực của ngươi mạnh đến mức phi lý thế . Là bà sai ngươi đến tính kế chúng ?"
"Ngươi nghĩ nhiều , các đủ trình để cô tính kế , kể cả ngươi cũng ." Ánh mắt danh linh bỗng trở nên lạnh lẽo: "Giờ thì, thể cử động . Ngươi chuẩn để chịu c.h.ế.t ?"
Anh phất tay, một thanh kiếm bất ngờ xuất hiện. Lúc , dù vẫn trong trang phục Ngu Cơ, nhưng những chiêu thức tung vô cùng hung hiểm và tàn độc.