"Anh về ?" đột nhiên cất tiếng hỏi.
Chủ khách sạn lắc đầu đầy cay đắng: " biến thành cái bộ dạng quỷ quỷ, thế , về cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. dù , vẫn về một , vì dù thế nào nữa, nhà của cũng là cái Linh giới ."
"Cho nên nhóm các nếm đủ đắng cay để xông đây, cuối cùng kết thúc như thế ?" hỏi tiếp.
"Phải đấy." Chủ khách sạn xót xa kể hành trình của .
Nơi xuất phát của họ cách đây tận tám trăm cây . Họ lái xe ròng rã suốt quãng đường đó, trải qua những chuyện gian khổ đến mức thể tin nổi. Thế nhưng cuối cùng, tất cả đều vùi xác tại nơi .
Nói đến đây, gã chủ khách sạn bật : " từng , Linh giới càng sâu trong càng nguy hiểm. Những ác linh và quái đàm ở đó thực lực mạnh đến mức từng thấy. Không chỉ , chúng càng lúc càng quái dị, còn là thứ mà chỉ dựa v.ũ k.h.í diệt linh là thể đối phó . Nó đòi hỏi cả mưu lược lẫn trí tuệ."
" chúng vẫn cam lòng, vẫn xông pha một phen, kết quả là nhận lấy cái kết cục t.h.ả.m hại ."
khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một nỗi bi thương. Bởi lẽ đến lúc , cũng dần nhận việc tiến Linh giới lẽ đơn giản như tưởng. Nếu đây, sẽ gặp bà , và cũng tước mất sức mạnh vốn .
nghĩ , ngay cả những đang yên trong tòa nhà văn phòng cũng kéo đây, thì dù chủ động , đàn bà đó cũng sẽ tìm cách để ép bước chân Linh giới. Mọi chuyện dường như định sẵn từ .
Dù sở hữu hai loại sức mạnh Nghịch Đạo, nhưng bà từng hội tụ cả mười loại một thể. Lúc đó bà mạnh đến nhường nào, e rằng ai thể tưởng tượng nổi. tại bà từ bỏ giữa chừng? Với nguồn sức mạnh đó, Thiên nhân đáng lẽ là mối lo ngại mới đúng.
Lòng đầy rẫy những hoài nghi. Tuy nhiên, chúng còn thời gian để suy nghĩ nhiều hơn nữa. Khi ngọn lửa dần lịm tắt, khách sạn tự động phục hồi về dáng vẻ ban đầu.
"Mẹ kiếp, cuối cùng vẫn thiêu rụi nó." Chủ khách sạn là đầu tiên lên tiếng c.h.ử.i thề. Xem bộ dạng đó, chắc chắn gã thử đốt nơi ngàn .
"Vào trong thôi, chuẩn bữa tối." hiệu.
"Hy vọng đây là bữa tối cuối cùng của chúng ." Trần Khắc Hãn đùa một câu.
"Trò đùa chẳng vui chút nào ." nghiêm mặt đáp.
Trở khách sạn, khi ăn xong bữa tối, chúng ai về phòng nấy theo đúng lịch trình. Đi ngang qua hành lang treo đầy những bức hung họa, đưa tay vuốt nhẹ lên chúng, cảm giác như thấy những thứ tà ác ẩn lớp màu vẽ.
"Những bức họa đều từng nhuốm m.á.u của nhiều . Có bức mang lời nguyền, bức vốn dĩ dùng để ghi hình ảnh của c.h.ế.t." liếc xung quanh, ánh mắt đầy vẻ lãnh đạm.
Bất chợt, vung một đao x.é to.ạc khí. Dù rõ chẳng ích gì, vẫn c.h.é.m nát những bức hung họa tường. Thu đao , dắt tay Bạch Tuyết và Liễu Linh Nhi trở về phòng.
"Hôm nay là đêm thứ hai nhỉ?" Liễu Linh Nhi lo lắng hỏi.
"Yên tâm , đêm nay mức độ nguy hiểm vẫn còn thấp, chỉ cần lời là ." trấn an.
Liễu Linh Nhi gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn rời khỏi cánh cửa phòng ở phía xa.
Màn đêm buông xuống. Đêm ở Linh giới tối tăm hơn bất cứ nơi nào khác vì hề ánh trăng. Trong cái gian tĩnh mịch và đen đặc như mực , chúng giường, lặng lẽ quan sát cửa phòng. Hành lang im lìm một tiếng động, bình tĩnh nắm c.h.ặ.t chuôi đao Muramasa trong tay.
"Em sợ quá." Liễu Linh Nhi rúc lòng . Bạch Tuyết cũng nắm lấy tay , nhưng gương mặt cô tuyệt nhiên chút sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-902-dem-thu-hai.html.]
"Sao em sợ?" Liễu Linh Nhi hỏi.
" tại em sợ?" Bạch Tuyết ngây thơ hỏi ngược , khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ mịt mờ.
"Thì đó là quỷ mà! Là quỷ đó!" Liễu Linh Nhi nhấn mạnh.
"Thì chứ? Thứ đó em thấy nhiều từ nhỏ tới lớn ." Bạch Tuyết thản nhiên.
" dù thế nào thì chuyện vẫn quá quái đản. Những con quỷ vượt xa sự hiểu của thường." Liễu Linh Nhi khua tay múa chân diễn tả.
"Nếu chị thì chị cũng nên sợ em luôn . Vì em là Hồ Tiên, gọi là Tiên nhưng thực chất cũng là một dạng linh thể như quỷ thôi." Bạch Tuyết .
"Ừm, cũng đúng, nhưng chị sợ em." Liễu Linh Nhi lắc đầu.
"Chỉ cần ở bên cạnh chồng, em chẳng sợ cái gì hết." Bạch Tuyết gọn trong lòng , cơ thể nhỏ bé tỏa ấm, ánh mắt tràn đầy sự quyến luyến.
mỉm , định lên tiếng thì đột nhiên cảm nhận điều bất thường từ phía cánh cửa.
Tiếng bước chân ngoài hành lang bắt đầu!
Một khi màn đêm buông xuống, tuyệt đối rời khỏi phòng — đó là quy tắc sắt đá mà chủ khách sạn dặn dò. Bất cứ ai vi phạm đều nhận lấy cái kết t.h.ả.m khốc. thể sợ, nhưng bảo vệ Liễu Linh Nhi và Bạch Tuyết.
Tiếng bước chân nhẹ nhưng vang vọng rõ mồn một trong gian tĩnh lặng. Từng bước, từng bước một, nó dừng ngay cửa phòng chúng .
Liễu Linh Nhi run rẩy nép sát , lẩm bẩm: "Đáng sợ quá, giá mà chiếc Chuông Kỷ Nguyên trong em hỏng, em sợ thế ."
chằm chằm cửa. Tiếng gõ cửa nhanh ch.óng vang lên.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Mở cửa , nhanh mở cửa !"
Bên ngoài vang lên giọng của một đàn ông. Nghe thấy giọng đó, Liễu Linh Nhi bỗng sững sờ. Ánh mắt cô dán c.h.ặ.t cửa, định lao thẳng ngoài. vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cô , nghiêm giọng: "Em quên dặn gì ?"
"... đó là giọng của cha em!" Nước mắt Liễu Linh Nhi trào . lặng một chút, khẽ xoa lưng an ủi cô .
Liễu Linh Nhi từng kể rằng cô lớn lên trong vòng tay của cha. Mẹ cô bỏ từ lâu vì ngoại tình. Cha cô bước nữa, cả đời tần tảo nuôi con, để vì lao lực quá độ mà qua đời khi cô đang học đại học.
" em đau lòng, nhưng đó là giả. Nó đang dùng giọng đó để dụ em mở cửa đấy." kiên quyết.
Liễu Linh Nhi gục đầu xuống, nước mắt thấm đẫm vai áo . Giọng cửa vẫn ôn tồn, ấm áp, hệt như cha hiền từ của cô lúc sinh thời.
Liễu Linh Nhi nức nở nhưng còn hành động quá khích nào nữa. Những khác trong các phòng bên cạnh lẽ cũng đang gặp tình cảnh tương tự.
chằm chằm cửa, mặc kệ tiếng gõ cửa dai dẳng. Một lúc lâu , kẻ bên ngoài thấy phản hồi mới lẳng lặng bước .
thở phào nhẹ nhõm, nhắm mắt , ôm c.h.ặ.t Liễu Linh Nhi: "Đừng lo, chúng , chỉ cần chúng mở cửa."
Đồng thời cũng thầm cảm thấy may mắn. May mà trong phòng ba chúng , nếu một mê hoặc thì vẫn còn những khác ngăn cản kịp thời. Ở các phòng khác, Trần Khắc Hãn và Mã lão sư cũng thể nương tựa mà cùng vượt qua đêm thứ hai .