"Tất cả chuyện , chỉ là kế hoạch của mà thôi." .
"Thực lúc đó hề đ.á.n.h ngất, chỉ là ẩn nấp ở một bên phối hợp." Bạch Tuyết thêm.
"Nói , lúc nãy đều là cô diễn kịch ?" Mã lão sư ngơ ngác hỏi.
" ," gật đầu, giải thích: " hề giả vờ suy nhược, thực sự tự kiệt sức. Chỉ như thế, Kẻ Sưu Tầm Hung Họa mới động lòng, mới tìm cách để đoạt lấy cơ thể của ."
" vẫn hiểu lắm." Mã lão sư vẫn còn vẻ mặt mờ mịt.
"Ông hiểu cũng là chuyện bình thường thôi." ông : "Qua quan sát ban nãy, nhận Kẻ Sưu Tầm Hung Họa tuy mạnh, nhưng một nhược điểm chí t.ử, đó là cơ thể của riêng , chỉ thể chiến đấu thông qua việc nhập hồn."
" nghĩ đó là nhược điểm, nó khiến chúng khốn đốn suốt bấy lâu." Mã lão sư phản bác.
"Phải, vì nhập Liễu Linh Nhi, khiến chúng ném chuột sợ vỡ bình, dám tay." .
"Cái gì?" Liễu Linh Nhi kêu lên một tiếng kinh ngạc, chúng hét: "Hóa là như ?"
"Tất nhiên ." đưa tay nắm lấy cánh tay của Liễu Linh Nhi, cô khẽ kêu đau. bảo Mã lão sư tìm băng gạc và nẹp gỗ để cố định cánh tay gãy cho cô .
Trong lúc đó, mới tiếp tục: "Đó là ưu điểm của , nhưng cũng chính là nhược điểm. Tuy chúng e dè dám đ.á.n.h, nhưng cơ thể của Liễu Linh Nhi cũng thể giúp phát huy thực lực chân chính. Hắn cũng chẳng gì chúng , thế nên đôi bên mới rơi thế giằng co."
"Bản ít nhất cũng thực lực của một Quỷ Vương, nhưng thể bộc phát. Đó là điểm yếu lớn nhất. Hắn chỉ thể đoạt xác của những bình thường, còn cơ thể của và Bạch Tuyết, vốn khả năng chiếm đoạt."
"Vì , chắc chắn khao khát một nhục mạnh mẽ. Đó lẽ là tâm nguyện lớn nhất của . Nếu đoán lầm, gã đeo khẩu trang còn sống đến giờ là vì gã sưu tầm cần một cơ thể để bình thường."
" sớm nhận gã đeo khẩu trang vấn đề, gã quá nhiệt tình. E rằng phần lớn thời gian, Kẻ Sưu Tầm Hung Họa chính là kẻ thao túng cơ thể gã."
"Vậy là cố ý giúp chúng ?" Liễu Linh Nhi hỏi.
", nhưng giúp vì lòng , mà là để dò xét thực hư của chúng . Vì thế, cố tình tiết lộ cho gã nhiều thông tin, đa đều là thật. Do đó, thứ khao khát nhất chính là cơ thể của ."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Cơ thể mang huyết mạch Thiên Tôn, một loại huyết mạch cao quý và vô cùng mạnh mẽ. Nếu chiếm , chỉ phát huy bộ thực lực mà còn thể nâng cao cảnh giới. Vì , cố tình giăng cái bẫy . Xem thực sự mắc câu."
" kế hoạch quá nguy hiểm." Mã lão sư chép miệng.
"Phải, dù bảo Bạch Tuyết giả vờ ngất, vẫn đủ khả năng tiêu diệt tất cả trừ cô . gã cuối cùng vẫn sai một nước cờ. Sự tham lam hại c.h.ế.t ." mỉm .
" mà, khi nhập cơ thể , tại đột nhiên biến mất?" Mã lão sư thắc mắc.
chút ngượng ngùng lắc đầu: " cũng rõ, lẽ chịu nổi áp lực từ huyết mạch Thiên Tôn chăng."
Chuyện cứ thế kết thúc, ai hỏi thêm gì nữa. Tuy nhiên lòng vẫn nặng trĩu, vì biến lớn nhất trong kế hoạch chính là "Hắn".
Kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t Thiên Tôn và đang ẩn trong cơ thể . Suy đoán của đúng, một rừng thể hai hổ, thực thể chắc chắn thể dễ dàng xóa sổ Kẻ Sưu Tầm Hung Họa như nghiền nát một con kiến. nếu một ngày nào đó nghiền nát , liệu dễ dàng như ?
Liễu Linh Nhi và thì vui vẻ, vì khi gã sưu tầm c.h.ế.t , màn sương mù xung quanh tan biến, nhà trọ cũng dần biến mất. Cuối cùng chúng cũng thể rời khỏi nơi .
Từ trong tàn tích nhà trọ, gã đeo khẩu trang bước , giọng khàn đặc hỏi: "Có thể cho cùng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-909-hanh-trinh-vuot-song-hoang-ha.html.]
"Dĩ nhiên ." đáp.
Thế là mang theo tro cốt của Trần Khắc Hãn, đội ngũ chúng thêm gã đeo khẩu trang. Chúng tên thật của gã và gã cũng , chỉ bảo chúng cứ gọi gã là A Phi.
cầm bản đồ, quan sát kỹ lưỡng : "Tiếp theo, chúng sẽ qua sông Hoàng Hà."
"Chà, sông Hoàng Hà ở Linh giới hùng vĩ nhỉ?" Liễu Linh Nhi hào hứng vỗ tay.
"Chắc chắn ." mỉm cô : "Hoàng Hà của Linh giới nhất định sẽ vô cùng sóng gió và tráng lệ."
Chiếc xe bánh mì tiếp tục khởi hành, chúng sắp tiến gần đến thành phố cuối cùng bên bờ sông. Từ đó, chúng vượt sông để tiến một vùng đất mới.
Ngồi xe, Liễu Linh Nhi dù tay còn băng bó nhưng vẫn sang Bạch Tuyết đầy nghi hoặc: "Sao chị cứ cảm thấy đau ê ẩm khắp thế , em ?"
"Làm... mà là em chứ." Bạch Tuyết chột đáp.
"Xì, chắc chắn là em nhân lúc chị nhập đ.á.n.h chị một trận. Đợi đấy, chị sẽ đ.á.n.h em ." Liễu Linh Nhi hừ mũi.
"Đừng mà chị, em sợ đau lắm." Bạch Tuyết nũng nịu.
"Chứ lẽ chị đau chắc?" Liễu Linh Nhi gào lên.
Nhìn hai họ đấu khẩu, cảm thấy khá nhẹ nhõm. Ánh mắt hướng ngoài cửa sổ, khí hậu ở Linh giới vẫn luôn khó lường như . Lúc thì mưa m.á.u, lúc thì mưa tiền giấy.
lúc , Mã lão sư đột nhiên hét lớn: "Mọi ngoài kìa!"
Chúng theo, phát hiện bầu trời từ lúc nào trôi nổi vô những thỏi vàng nguyên bảo. Tất cả chúng đều bằng giấy.
"Trời mưa vàng nguyên bảo kìa!" Liễu Linh Nhi phấn khích.
"Đây chẳng điềm lành gì ." trầm giọng.
Trên trời, những thỏi vàng bằng giấy vàng mã cứ thế bay lả tả, rơi xuống một cách thê lương nhưng cũng đầy mỹ lệ. Cảnh tượng khiến cảm thấy da gà nổi lên tầng tầng. Ở Linh giới , sự đổi của thời tiết biến thành một buổi tế lễ quy mô lớn. Vàng mã, nến, tiền giấy... dường như tất cả đều trở thành vật tế.
lên bầu trời, lặng lẽ chiêm ngưỡng vẻ ngắn ngủi đó.
Xe chúng tiếp tục tiến lên, cuối cùng lúc hoàng hôn, chúng tới thành phố cuối cùng bên bờ Hoàng Hà. Từ đây, chúng thể vượt sông.
Thành phố ánh hoàng hôn đến thốt nên lời. Chúng bỏ chiếc xe bánh mì, bộ trong thành phố, theo thói quen tìm những quán trọ cho khách bộ hành.
Dọc đường , Liễu Linh Nhi và Bạch Tuyết tung tăng nhảy nhót, tâm trạng .
lúc đó, một bức tường, đột nhiên một bé liên tục thò tay , vẫy gọi chúng : "Anh trai, chị gái ơi, đây chơi với em ."
Thằng bé trông kháu khỉnh, nhưng chỉ liếc qua một cái, thanh yêu đao Muramasa vung lên, một luồng quỷ khí hung hãn c.h.é.m thẳng tới. Đứa trẻ biến sắc, lập tức rụt đầu , bao giờ dám thò nữa.
"Chồng ơi, quỷ khí đậm đặc quá." Bạch Tuyết nhận xét.
xoa đầu cô , dịu dàng : "Đó là vì trong còn sót dư âm quỷ khí của Kẻ Sưu Tầm Hung Họa, chỉ tiếc là thể điều khiển nó mà thôi."