LỤC THIẾU, VỢ ANH LÀ BÁC SĨ THIÊN TÀI - CỐ THANH + LỤC CẢNH VIÊM - Chương 265: Anh đối với em thật tốt

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:28:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trầm mặc hồi lâu, Thẩm Quang Tễ mới từ từ mở miệng, cố ý giọng mềm mỏng hơn, giọng điệu dịu dàng như nước, trong đó còn mang theo một chút cưng chiều và dung túng, khẽ : "Nếu cô như , còn ? Chỉ thể đồng ý với cô thôi."

Anh cố gắng dùng cách để em gái cảm nhận sự quan tâm và nhượng bộ của , dù chỉ là dịu chút khí lạnh lẽo giữa hai cũng .

Cố Thanh sự dịu dàng cố ý trong lời của , mày nhíu c.h.ặ.t , trong lòng càng cảm thấy đàn ông hành xử kỳ quặc.

Lại nhớ đến việc Thẩm Quang Tễ mấy nhắc đến chuyện theo đuổi cô, trong lòng càng dâng lên một trận chán ghét. Cô khách khí ngắt lời : "Thẩm , xin chuyện đàng hoàng, đừng cố tình tỏ dịu dàng mặt phụ nữ chồng, chiêu thực sự quá tệ ."

Giọng điệu của Cố Thanh lộ rõ vẻ phản cảm hề che giấu.

Thẩm Quang Tễ rõ ràng sững sờ một chút, ngay đó, mặt đỏ bừng, da đầu tê dại. Ngoài hổ , phần nhiều là lúng túng.

Anh thầm kêu khổ trong lòng, c.h.ế.t tiệt, đây là chuyện gì thế .

Anh vò đầu bứt tai, thầm trách lúc lắm mồm, những lời hồ đồ đó chứ?

hiện tại trong lòng quan tâm nhiều hơn đến chuyện của Ân Vĩnh Triết, nghĩ rằng khi giải quyết xong chuyện , nhanh ch.óng tìm thời điểm thích hợp cho Cố Thanh sự thật, để mối quan hệ giữa hai thể trở trạng thái em bình thường.

Thẩm Quang Tễ thở dài, lắp bắp giải thích: "Cô, cô đừng hiểu lầm, cố ý... chỉ là... haizz, thôi bỏ , phiền cô nữa."

lời đến bên miệng, cảm thấy càng giải thích càng giống như chột , nhất thời cũng cho , dứt khoát quyết tâm, cúp máy luôn, tránh để tiếp tục lúng túng.

Cố Thanh chiếc điện thoại tắt, mày vẫn nhíu c.h.ặ.t, trong lòng càng cảm thấy kỳ lạ.

Cô thực sự hiểu nổi, chuyện cứ ấp úng thôi, thỉnh thoảng còn những hành động khiến cảm thấy đang ve vãn.

Cũng trong hồ lô của rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì?

Hoàng hôn buông xuống, chân trời nhuộm một màu cam rực rỡ, ánh chiều tà xuyên qua tầng mây mỏng, rải xuống mặt đất, phủ lên một lớp màu sắc dịu dàng.

Bệnh nhân trong bệnh viện dần thưa thớt, giờ tan , Cố Thanh đang sắp xếp bệnh án trong tay.

Vừa sắp xếp xong, màn hình điện thoại đặt bên cạnh bỗng sáng lên, truyền đến tiếng chuông báo tin nhắn.

Cô đặt công việc xuống, cầm điện thoại lên, thấy ghi chú hai chữ "Ông xã", khóe miệng tự chủ mà cong lên, nhấn khung chat.

【Thanh Nhi, đợi em lầu bệnh viện, cùng về nhà nhé.】

Nhìn dòng tin nhắn ngắn gọn , đuôi lông mày thanh tú của Cố Thanh khỏi nhướng lên, ngón tay lướt nhanh màn hình, trả lời một chữ "Được".

dậy đến phòng đồ, nhanh nhẹn cởi chiếc áo blouse trắng, gấp gọn gàng cất tủ quần áo, đó đóng cửa tủ, cầm túi xách, bước khỏi bệnh viện.

Dưới lầu bệnh viện, xe của Lục Cảnh Viêm lẳng lặng đậu bên đường, xe ánh chiều tà phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ.

Tài xế mở cửa xe cho Cố Thanh, Cố Thanh cảm ơn, cúi .

Vừa xuống, liền thấy chỗ của đặt một chiếc gối mềm hình chữ U.

Cố Thanh Lục Cảnh Viêm, chút thắc mắc hỏi: "Cái là?"

Lục Cảnh Viêm trả lời ngay, mà nghiêng , đưa tay cẩn thận điều chỉnh vị trí gối mềm, chỉnh : "Thai ngày càng lớn, lưng t.h.a.i p.h.ụ dễ đau mỏi, bác sĩ dựa lưng gối sẽ thoải mái hơn, nên chuẩn cho em một cái."

Trong lòng Cố Thanh ấm áp, như sô cô la nóng tan chảy từng lớp từng lớp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/luc-thieu-vo-anh-la-bac-si-thien-tai-co-thanh-luc-canh-viem/chuong-265-anh-doi-voi-em-that-tot.html.]

Cô ngả theo vị trí Lục Cảnh Viêm chỉnh, cơ thể chìm chiếc gối mềm mại, sự nâng đỡ vặn khiến lưng cô lập tức cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Cô nghiêng đầu Lục Cảnh Viêm, đôi mắt xinh cong cong, khóe miệng nở nụ , nhẹ nhàng : "Cảnh Viêm, đối với em thật ."

Nói xong, Cố Thanh rướn , đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên má .

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Trở về Danh Uyển.

Dì Trương chu đáo hâm nóng thức ăn, bày biện gọn gàng bàn ăn.

Thấy hai cửa, dì Trương nở nụ hiền hậu chào hỏi: "Tiên sinh, phu nhân, hai về . Cơm nước chuẩn xong, thể ăn ạ."

Cố Thanh mỉm gật đầu đáp: "Vâng, vất vả cho dì dì Trương."

Dứt lời, cô đẩy Lục Cảnh Viêm về phía bồn rửa tay, hai rửa tay xong, đối diện bên bàn ăn. Sau khi mang thai,

Cố Thanh chán ăn hẳn, những món ngon thích ăn, giờ chỉ cần nghĩ đến là trong dày cồn cào buồn nôn.

Đặc biệt là mùi dầu mỡ tanh nồng, dường như trở thành một tín hiệu kích thích cực mạnh, khiến cô tránh còn kịp.

Lục Cảnh Viêm tình trạng của cô, mấy hôm đặc biệt dặn dò dì Trương, nhất định chuẩn những món ăn thanh đạm và bổ dưỡng.

Dì Trương đương nhiên dám lơ là, thực đơn mỗi ngày đều đổi đa dạng, món nào cũng lành mạnh bổ dưỡng và thanh đạm.

Cố Thanh thực khẩu vị, nhưng nghĩ đến tình trạng cơ thể , nào cũng cố gắng ăn hết nửa bát nhỏ.

Tối nay nấu cháo bách hợp, trong bát bốc nóng hổi, tỏa mùi thơm dịu nhẹ.

Cô múc một thìa cháo, đưa miệng, ban đầu còn thể miễn cưỡng nuốt vài miếng, tuy nhiên, mới ăn mấy miếng, mày cô đột nhiên nhíu c.h.ặ.t, khẽ "rít" một tiếng, sắc mặt chút trắng bệch.

Cảm thấy dày cồn cào dữ dội, Cố Thanh vội vàng dậy, ghế kéo lê sàn phát tiếng "két".

Cô bịt miệng chạy thẳng nhà vệ sinh. Thấy , tim Lục Cảnh Viêm thắt , chút do dự theo.

Trong nhà vệ sinh, Cố Thanh hai tay chống c.h.ặ.t lên bồn rửa mặt, mặt đỏ bừng, đau khổ nôn mửa.

Hốc mắt Lục Cảnh Viêm cũng đỏ, trong mắt tràn đầy sự xót xa: "Thanh Nhi, đưa em đến bệnh viện nhé."

Vừa , tay nhẹ nhàng vuốt lưng cô, từng cái từng cái một, cố gắng dịu cơn khó chịu của cô.

Cố Thanh vốc nước súc miệng, đó xua tay, tay vẫn ôm bụng, yếu ớt : "Em , chỉ là khó chịu, nghỉ ngơi một lát là thôi."

Lục Cảnh Viêm đầu tiên cảm nhận sự bất lực và thất bại.

Anh cau mày, ánh mắt di chuyển đến vùng bụng nhô lên của cô, bất lực và đau lòng thở dài: "Tiểu quỷ thật cách hành hạ khác. Thanh Nhi, em vất vả ."

Giọng trầm ấm dịu dàng, , rút khăn giấy, nhẹ nhàng lau khuôn mặt dính nước cho cô, động tác nhẹ nhàng như đang nâng niu báu vật trân quý nhất thế gian. Sau trận nôn mửa , cơm cũng chẳng ăn nổi nữa.

Cố Thanh trở về phòng ngủ, giường nhưng chẳng buồn ngủ chút nào, hai mắt vô thần chằm chằm trần nhà, trong đầu rối bời.

Một lúc , cô dứt khoát dậy, dựa lưng đầu giường, thuận tay cầm cuốn tạp chí đặt tủ đầu giường, lật xem một cách tùy ý, cố gắng phân tán sự chú ý.

Chẳng bao lâu, cửa từ bên ngoài nhẹ nhàng đẩy .

 

Loading...