Ma quân nghe thấy ta muốn công lược hắn - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-01-21 12:14:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy A Hoa ngu ngốc vô tri, xứng với danh hiệu tiên tri kính quý của , nhưng quả thực là bạn tán gẫu dễ chuyện nhất của Nhạc Quy. Không còn cách nào khác, hiện giờ trong bộ Thiên Cung, ngoài nàng thì chỉ mỗi A Hoa là còn lời lẽ trọn vẹn, chuyện gì nàng cũng chỉ thể tâm sự với A Hoa.

Tán gẫu xong, đầu óc Nhạc Quy cũng tỉnh táo hơn đôi chút. Dù trong lòng bất mãn việc Đế Giang cứ ở mãi Tệ Ngạn Đài, nhưng nàng cũng ngu đến mức chạy chất vấn thẳng .

【 Đại hôn, hiện tại quan trọng nhất chính là đại hôn. Chỉ cần hai mươi ngày nữa đại hôn diễn suôn sẻ, mới thể mang Vô Lượng Độ về nhà. 】

Nhạc Quy hít sâu mấy , mạnh mẽ chọc vỡ những bọt chua cứ ngừng trào lên trong lòng, cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn một chút.

Chỉ tiếc cảm giác còn kéo dài bao lâu thì Tệ Ngạn Đài tới, mà đến là Lệ sư tỷ lâu gặp.

Ngay khoảnh khắc đối mặt, Lệ sư tỷ rõ ràng sững một chút, đó mới mỉm hành lễ: “Đệ t.ử bái kiến vương hậu, trăm năm gặp, phong thái của vương hậu càng hơn .”

【 Thôi , ngươi rõ ràng đang khiếp sợ vì theo Đế Giang suốt một trăm năm mà vẫn chỉ là phàm nhân. 】

“Sư tỷ cần khách khí.” Thói quen công ăn lương ăn sâu xương tủy, thấy cấp là Nhạc Quy lập tức cúi đầu, vội vàng đưa tay đỡ nàng dậy.

Lệ sư tỷ thuận thế lên, khách sáo chúc mừng nàng vài câu. Nhạc Quy thực sự quen với thái độ của nàng , miễn cưỡng hàn huyên mấy câu nhanh ch.óng thẳng vấn đề: “Không sư tỷ tìm chuyện gì?”

“Là tôn thượng sai t.ử tới.” Lệ sư tỷ đáp: “Đến lấy những viên đan d.ư.ợ.c Đông Sơn Li Quân tặng cho vương hậu.”

Ngân hà lấp lánh

Khi Li Quân bảo Nhạc Quy chọn mười món lễ vật trong tư khố, vì lo lắng thương thế của Đế Giang nên chín món nàng chọn đều là thánh d.ư.ợ.c chữa thương. Sau đó mới tuy đan d.ư.ợ.c , nhưng đối với bậc đại năng như Đế Giang tác dụng gì, để tránh lãng phí nên nàng giữ bộ.

Giờ Lệ sư tỷ Đế Giang tới lấy đan d.ư.ợ.c, Nhạc Quy khỏi khó hiểu: “Tôn thượng lấy những thứ đó gì?”

Lệ sư tỷ bất động thanh sắc quan sát mắt. Tiểu sư thấp cổ bé họng năm xưa ở Tệ Ngạn Đài, giờ đây tuy vẫn chỉ là phàm nhân, nhưng y phục là pháp y thượng giai mà ngay cả tông chủ nhà cũng , trang sức đều là thiên tài địa bảo nàng từng thấy qua, giữa hàng mày cũng còn vẻ sợ sệt nghi hoặc như , mà nhiều thêm vài phần bình tĩnh thong dong.

Tôn thượng ngày thường đối với nàng đến mức nào, mới khiến nàng ở Đê Vân Phong, nơi ngoài chỉ dám liếc mắt một cái, vẫn thể ung dung như ?

Trăm năm gặp, nàng còn tưởng hoặc là Nhạc Quy c.h.ế.t, hoặc là tôn thượng vứt bỏ như giày rách. Không ngờ nữa tin tức về nàng, là tin nàng sắp cùng tôn thượng đại hôn.

Tôn thượng rốt cuộc coi trọng nàng ở điểm nào? Dung mạo bình thường, dáng cũng bình thường, chẳng hiểu mị hoặc chi thuật, các tỷ Tệ Ngạn Đài ai chẳng hơn nàng, vì cố tình là nàng?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ma-quan-nghe-thay-ta-muon-cong-luoc-han/chuong-154.html.]

“Sư tỷ? Sư tỷ?” Nhạc Quy gọi nàng hai tiếng.

Lệ sư tỷ giật hồn, vội cúi đầu xin : “Đệ t.ử thất lễ, mong vương hậu thứ tội.”

Không cam lòng thì chứ, nàng sắp trở thành nữ chủ nhân của Vô Ưu Cung, đây là sự thật thể tranh cãi.

“Sư tỷ cần khách khí, ngươi còn tôn thượng lấy những viên đan d.ư.ợ.c đó gì.” Nhạc Quy nhắc tới chính sự.

Lệ sư tỷ ngước mắt nàng một cái, thấy rõ vẻ tò mò trong đáy mắt nàng, lời đến bên môi liền trở nên mơ hồ vài phần: “Có thương nặng, cần đan d.ư.ợ.c cứu mạng.”

Nhạc Quy khựng : “Là ai?”

“Đệ t.ử chỉ phụ trách đến lấy t.h.u.ố.c, những chuyện khác dám nhiều.” Lệ sư tỷ lảng tránh ánh mắt. Nói xong, quả nhiên thấy Nhạc Quy ngẩn .

Nàng cũng sai. Tôn thượng sai nàng đến đây, quả thực chỉ dặn lấy t.h.u.ố.c, những chuyện khác đề cập, cho nên dù truy cứu, nàng cũng đủ lý do để thoái thác.

Nhạc Quy nhanh lấy tinh thần, lắp bắp : “Được…  , sư tỷ chờ một lát, lấy t.h.u.ố.c.”

Nói xong, nàng vội vàng về phía vương tọa. Lệ sư tỷ trơ mắt nàng tới sát chân tường thì vách đột nhiên xuất hiện một cánh cửa, theo bước chân nàng trong chớp mắt biến mất.

Đó hẳn là con đường thông tới tẩm điện. Toàn bộ kết giới và cấm chế của Thiên Cung đều do tôn thượng tự tay thiết lập, sự cho phép của , nàng thể tự do như chốn . Hơi thở Lệ sư tỷ bắt đầu rối loạn, khi ghen tỵ gần như thể khống chế thì đầu , nàng thấy một cô bé chừng bảy tám tuổi đang lạnh lùng chằm chằm .

Nàng hoảng sợ kêu lên một tiếng, theo phản xạ lùi hai bước: “Ngươi là ai?!”

“Tiểu súc sinh Hợp Hoan Tông!” A Hoa cất giọng khàn thấp u ám, mang theo một tia cảm xúc: “Không sự cho phép của tôn thượng và vương hậu, cũng dám bước trong điện.”

Lệ sư tỷ ngẩn , uy áp đột ngột giáng xuống khiến nàng nghẹt thở.

Trong Vô Ưu Cung ai mà , tôn thượng tuy thích náo nhiệt, nhưng cho phép bất kỳ ai bước Thiên Cung. Lần nàng cũng là ỷ việc tôn thượng ở Đê Vân Phong, thấy Nhạc Quy tính tình hiền hòa nên mới dám xin phép mà trực tiếp tiến . Chỉ là ngờ Nhạc Quy vẫn chấp nhặt với nàng , còn trong điện khác nàng tính sổ.

Sắc mặt Lệ sư tỷ tái nhợt, trong cơn hoảng hốt còn tưởng sắp c.h.ế.t. Ngay giây tiếp theo, áp lực quanh đột nhiên tan biến, đầu óc choáng váng, nàng thấy A Hoa nhàn nhạt : “Lau m.á.u nơi khóe miệng .”

Loading...