MANG ĐẠI SIÊU THỊ ĐÀO VONG (Phó Bản Vô Hạn Đào Vong) - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-03-01 21:18:25
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần Bạch Khương gì thêm, lách chỗ yên vị, đưa mắt hành khách (NPC) đập cửa sổ.

Người đó đập liên tiếp mấy nhát nhưng lớp kính cường lực vẫn trơ trơ, chẳng mảy may xước xát. Những xung quanh chịu nổi nữa bèn xông tới: "Để !"

đổi bao nhiêu , cửa sổ vẫn vững như bàn thạch. Cả ba đập kính đều bình an vô sự, xem việc phá cửa là điều kiện kích hoạt án mạng. Bạch Khương nhớ đập vỡ cửa sổ thoát dễ dàng, lẽ từ khi phó bản "nâng cấp" thành cấp Linh dị, con đường sống chặn .

Nhân viên phục vụ bước toa, thành thục xử lý cái xác. Người vợ của nạn nhân phút bàng hoàng định thần , ôm c.h.ặ.t lấy t.h.i t.h.ể buông, gào t.h.ả.m thiết: "Các cho một lời giải thích!"

Tên nhân viên trừng mắt bằng ánh lạnh lẽo, vô hồn, khiến cô sởn gai ốc, buông thõng tay .

Cái xác khiêng .

Nhìn theo bóng lưng khuất dần của tên nhân viên, Bạch Khương cố gắng chắp nối tia sáng lóe lên trong đầu lúc nãy. Chặt đầu... t.h.i t.h.ể... báu vật... mảnh vỡ báu vật...

Liệu những thứ mối liên hệ nào ?

thẳng dậy, vỗ đầu tự trách chậm tiêu đến thế! Chắc chắn chúng liên quan mật thiết với !

Bạch Khương vội vã lên, định đuổi theo.

Cạch cạch cạch——

Cửa toa mở , một nhân viên đẩy xe thức ăn tiến , ngáng đường cô.

"Có mua đồ ăn ?" Tên nhân viên chằm chằm cô.

Cô lắc đầu.

Chiếc xe đẩy cồng kềnh bít kín lối . Dưới ánh mắt dò xét của đối phương, cô đành lùi nhường đường.

Đợi chiếc xe khuất, cô mới tiếp tục đuổi theo. chỉ chậm trễ mười mấy giây, khi cô đuổi đến toa ăn, đẩy cửa bước thì hai tên nhân viên và cái xác cánh mà bay.

Nhớ những để vuột mất manh mối, lòng Bạch Khương khỏi nóng như lửa đốt. hết cách , cô đành ngậm ngùi . Thật tàn nhẫn khi điều , nhưng cô buộc chờ đợi một vụ án mạng khác xảy , một cái đầu khác rơi xuống để kiểm chứng suy đoán của .

Trong toa ăn lác đác vài hành khách đang dùng bữa. Bạch Khương lướt mắt quanh theo thói quen. Vừa định lưng rời , cô chợt nhíu mày, sững .

Như nhớ điều gì, cô ngoái thêm một nữa, điềm nhiên bước ngoài.

"Cơm hộp, mì tôm, nước giải khát, nước suối, đậu phộng, hạt hướng dương đây..." Tên nhân viên rao hàng đều đều như một cái máy.

Sợ thì sợ thật, nhưng chặng đường còn tới sáu tiếng nữa mới đến ga tiếp theo. Vài hành khách lên tàu mang theo đồ ăn bắt đầu cồn cào ruột gan. Bất chấp đôi mắt trắng dã, vô hồn của tên nhân viên, những hành khách đói lả vẫn run rẩy hỏi: "Cho, cho hộp cơm, giá bao nhiêu ?"

Tên nhân viên đáp: "Cơm chay 15 tệ, cơm mặn 30 tệ."

Hành khách nuốt nước bọt: "Cho cơm chay ." Trong toa rụng hai cái đầu, cô còn tâm trạng mà nuốt trôi đồ mặn.

Tên nhân viên đưa hộp cơm, hành khách trả 15 tệ. Mở nắp , bên trong là cơm trắng với đậu phụ xào cải thảo. Mọi việc diễn suôn sẻ, bình thường đến lạ.

Thấy mua trót lọt, những hành khách khác cũng rục rịch gọi đồ ăn.

Bạch Khương cũng thấy đói, nhưng cô tiền. Mà dù tiền cô cũng chẳng đời nào đụng đồ ăn chuyến tàu quỷ ám . Cô lén lấy một viên sô-cô-la trong túi áo (thực chất là từ siêu thị) bỏ miệng. Vị ngọt ngào lan tỏa nơi cuống họng giúp nhịp tim đang đập thình thịch của cô dịu .

Có trời mới ban nãy cô rời khỏi toa ăn bằng cách nào! Hai mươi mấy bước chân mà dài đằng đẵng như cả thế kỷ! Khoảnh khắc cánh cửa toa ăn khép , lưng áo cô ướt sũng mồ hôi hột.

Nếu suy đoán của cô là chính xác...

"Mẹ ơi, con buồn tè."

"Trời ơi, giờ nhà vệ sinh nguy hiểm lắm, con ráng nhịn một chút Tiểu Đào?"

"Hay là chị lấy cái chai , dẫn cháu khu vực hút t.h.u.ố.c phía giải quyết tạm ." Một gợi ý.

Người gật đầu cảm kích: "Chị đúng! Cảm ơn chị nhiều nhé!" Nói vội vàng bới trong thùng rác lấy một vỏ chai nước khoáng rỗng, bế con chạy vù khu vực hút t.h.u.ố.c.

Sự việc diễn y hệt , Bạch Khương bận tâm nhiều. Cô dỏng tai lắng động tĩnh xung quanh, chuẩn tinh thần lao đến hiện trường ngay khi sợi dây t.ử thần xuất hiện.

Cánh cửa toa tàu phía đẩy mạnh, một chơi với vẻ mặt sốt ruột sải bước tới. Rốt cuộc báu vật giấu ở cái xó xỉnh nào?

Người kéo quần cho con xong, đang định cúi xuống nhặt chiếc chai thì chơi vô tình đá văng. Dòng chất lỏng màu vàng khai mù b.ắ.n tung tóe, văng cả lên ống quần và giày của gã.

Đang bực tìm manh mối, gã định mở miệng c.h.ử.i thề. sực nhớ bài học nhãn tiền của gã hành khách hút t.h.u.ố.c lúc nãy ( c.h.ử.i rủa, phản kháng bằng khói t.h.u.ố.c và những lời thô tục, kết cục là bay đầu), gã nuốt ngược những lời c.h.ử.i bới trong. Gã c.ắ.n răng buông một câu: "Làm cái trò gì , bẩn giày tao đền nổi hả."

Đôi giày trị giá tận 5 điểm tích lũy đấy! Nghĩ đến việc nó ám mùi nước đái trẻ con, gã thấy gớm ghiếc tột độ.

Người áy náy xin : "Xin , thể đền——"

Bịch!

Bịch!

Hai cái đầu lượt rơi xuống sàn. Đứa trẻ tự xách quần lên, chạy lạch bạch vài bước định nhặt cái chai: "Mẹ ơi con nhặt , con—— Oa oa oa ơi! Mẹ ơi!" Đứa bé vấp ngã sóng soài, tiếng ré lên xé ruột xé gan vọng đến tai Bạch Khương. Cô rướn lên, sửng sốt bật dậy.

Sao thành thế !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mang-dai-sieu-thi-dao-vong-pho-ban-vo-han-dao-vong/chuong-60.html.]

Bạch Khương rảo bước nhanh mở cửa toa. Hai t.h.i t.h.ể đầu gục sàn, hai cái đầu lăn lóc góc tường im bất động. Nhìn hai cái đầu sàn, cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng, tiến đến gần thụp xuống.

Đứa bé sợ hãi hoảng loạn, ôm c.h.ặ.t lấy cái đầu của khản cả cổ.

Bạch Khương quyết định chọn chiếc đầu của gã đàn ông. Cô lưng về phía đứa bé, chạm tay chiếc đầu nam giới, chiếc đầu lập tức biến mất gian siêu thị. Sau đó, cô nhanh ch.óng rời khỏi hiện trường, chỗ cũ nữa.

Những hành khách khác tiếng cũng xúm xem. Một vài yếu bóng vía chịu nổi cú sốc, suy sụp gào : " khỏi đây, cho ! Oa oa oa!" Vừa họ lao đầu đập cửa.

"Sao c.h.ế.t hai mà chỉ một cái đầu?"

"Kinh khủng quá! Cái... cái đầu của !"

Nhân viên phục vụ lầm lũi xuất hiện dọn dẹp t.h.i t.h.ể. Nhìn cái xác nam đầu, một tên lên tiếng hỏi: "Đầu của ?"

"Kh-, !"

Tên nhân viên đảo mắt quanh đám đông hành khách với vẻ mặt nham hiểm: "Trong các kẻ trốn vé! Có kẻ trốn vé!"

Câu mang theo điềm gở rợn . Cùng lúc đó, loa phát thanh tàu vang lên.

Kể từ khi các vụ án mạng xảy , loa phát thanh nhiều cất lên những lời trấn an, nhưng nội dung khác biệt.

Một giọng âm u, phân biệt nam nữ truyền từ loa:

"Phát hiện nghi vấn kẻ trốn vé. Quá trình soát vé sẽ bắt đầu trong mười phút nữa. Quý khách vui lòng chuẩn sẵn vé tàu. He he, mau tìm vé nào. Nếu nhân viên phục vụ phát hiện trốn vé, he he he..."

Hành khách mà sởn gai ốc!

Giọng ... chỉ là soát vé thôi mà, qua giọng của nó mang đến cảm giác rùng rợn đến .

Một nuốt nước bọt ực một cái: "... lỡ trạm, vé của hết hạn ở trạm . định xuống tàu mới mua vé bổ sung. Vậy... giờ mua bổ sung luôn ?" Anh sang hỏi nhân viên phục vụ.

Ánh mắt tên nhân viên bỗng trở nên kích động: "Mày ? Mày vé?!"

Người hành khách giật b.ắ.n , lắp bắp: "Có, chứ, vé của chỉ đến trạm thôi. mua bổ sung ngay đây! Chẳng m-mười phút nữa mới soát vé , mua luôn bây giờ!"

Tên nhân viên cố kìm nén sự phấn khích, uể oải đáp: "Ờ, mua vé bổ sung thì tự lên toa của Trưởng tàu mà mua."

"Hình như mất vé ——" Lại một hành khách khác lên tiếng. Tên nhân viên phắt như kền kền đ.á.n.h thấy mùi xác thối. Hành khách run rẩy tiếp: " chắc chắn mua vé . Hệ thống của các kiểm tra lịch sử mua vé mà, còn giữ biên lai thanh toán trong điện thoại đây !"

" cũng tìm thấy vé. mua mạng, dùng mã xác nhận mạng cho các kiểm tra chứ?"

Liên tục vồ hụt, tên nhân viên cụt hứng, cuối cùng khiêng cái xác rời .

"Sợ... sợ quá mất..."

"Chuyến tàu ma thật ! Bao giờ mới đến ga ?"

"Còn hơn 5 tiếng nữa cơ. Ôi trời ơi, thấy giọng điệu loa ? Cả vẻ mặt quái dị của mấy tên nhân viên nữa. linh cảm ai bắt quả tang trốn vé chắc chắn sẽ chúng g.i.ế.c c.h.ế.t."

" , đúng , da gà da vịt nổi hết cả lên đây ..."

Đang đường đến toa ăn, Bạch Khương cũng thấy thông báo. Soát vé? Thế chẳng cô sẽ bắt ngay lập tức ?

Cô vội vã tăng tốc. Mặc dù chắc chắn 100% suy đoán của là đúng, nhưng tình thế cấp bách, cô chỉ còn cách đ.á.n.h cược một phen.

Băng qua các toa tàu, cô thấy NPC đang cuống cuồng lục lọi tìm vé, kẻ đến giờ vẫn nhận thức mức độ nghiêm trọng của vấn đề, la lối om sòm đòi xuống tàu sẽ khiếu nại dịch vụ. Bất chợt, cô chạm trán một hành khách với vẻ mặt hoảng loạn. Vừa chạm mắt, đó lao thẳng về phía cô.

"Cô cũng là chơi đúng ? Cô tìm manh mối gì !"

Bạch Khương đang vội: "Manh mối gì chứ, quen ."

"Cô chơi ?"

Bạch Khương đẩy gã : "Đừng cản đường mua vé bổ sung!"

Nhìn theo bóng Bạch Khương khuất dần, gã đàn ông nghiến răng ken két, trong lòng ghen tị đỏ mắt với đám NPC. Bọn NPC chỉ cần xì tiền là mua vé, còn chơi thì đ.á.n.h đổi bằng báu vật, thế thì bất công quá!

Gã bực tức nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống sàn: "Mẹ kiế——"

Một tia sáng trắng lóe lên, gã đàn ông phản xạ cực nhanh, lộn một vòng né đòn. Khi bệt xuống sàn, gã thấy một lọn tóc của lả tả rơi xuống từ trung.

Trong lòng thầm mắng bản quá bất cẩn. Rốt cuộc là do hành động nhổ nước bọt do câu c.h.ử.i thề kịp thốt hết kích hoạt sát cơ?

Bản dịch do nhóm thực hiện với mục đích chia sẻ
Không sở hữu bản quyền tác phẩm
💬 Có sai sót mong được góp ý nhẹ nhàng
🚫 Không reup – Không edit lại bản dịch

Gã đoán chừng là do nhổ nước bọt, bực bội dậy.

Mò mẫm trong túi, chỉ duy nhất một chiếc đồng hồ đính kim cương gã chôm từ toa giường . Mất bao công sức tìm kiếm, suýt chút nữa thì bắt quả tang, gã mới vớ cái thứ gọi là "báu vật" .

Thấy thời gian đếm ngược ngày càng cạn dần, gã chơi quyết định liều một phen. Đi ngang qua nhà vệ sinh, gã chợt thấy một phụ nữ bước , tay xách một cái bọc bốc mùi m.á.u tanh nồng nặc.

Dì Việt từ lúc phát hiện t.h.i t.h.ể trong nhà vệ sinh khóa trái cửa, nhốt bên trong cùng cái xác. Dì định trốn luôn trong đó cho đến khi tàu cập bến, ai dè hệ thống thông báo soát vé. Từng trải qua vài phó bản Linh Dị, dì thừa hiểu chiêu trốn trong nhà vệ sinh để né soát vé là hạ sách, nên mới quyết định ngoài đổi vé .

dì quá nhọ, bước đụng ngay gã chơi nam. Tim dì thót . Dì cố vẻ tự nhiên định bước qua gã, nhưng gã nhanh ch.óng nhận thứ trong tay dì chính là chiếc chìa khóa qua ải. Chẳng chẳng rằng, gã lao cướp giật.

 

Loading...