MANG KHÔNG GIAN XUYÊN VỀ CỔ ĐẠI, ĐÁNH CHO CHA NƯƠNG ĐỘC ÁC PHẢI CÚI ĐẦU - Chương 40: Đụng độ Lý Đại Hoa.

Cập nhật lúc: 2026-02-05 06:56:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Phong : “Nha môn tọa Bắc hướng Nam, Huyền Vương nha môn, cũng là mặt hướng về phía Nam.

Mũi tên b.ắ.n từ phía lưng chúng tới, điều đó chứng tỏ kẻ b.ắ.n tên hề b.ắ.n n.g.ự.c mặt của Huyền Vương.

Có lẽ là b.ắ.n tới .

Bây giờ là ban ngày, Huyền Vương và thị vệ của chắc chắn ngờ tới kẻ dám b.ắ.n tên Vương gia, bọn họ nhất định sơ hở.

Kẻ b.ắ.n tên thông minh, chọn góc nghiêng, thế là b.ắ.n trúng ngay.”

Tần Niệm khẽ nhíu đôi mày liễu: “Huyền Vương là hoàng t.ử, còn là một vị hoàng t.ử bản lĩnh.

Hắn chính địch cũng chẳng gì lạ, chính địch g.i.ế.c cũng là lẽ thường tình.

b.ắ.n một mũi tên thế cũng chẳng c.h.ế.t , chuyện dư thừa ? Chẳng lẽ chỉ để cho chịu chút đau đớn?”

Cảnh Phong lắc đầu: “Chỗ chúng cách Huyền Vương xa . Mũi tên b.ắ.n từ phía lưng chúng , cách còn xa hơn nữa.

Sức cánh tay tuyệt đối thể b.ắ.n mũi tên xa như , nhất định là.”

“Nỗ tiễn (tên nỏ)?”

Tần Niệm thốt .

Cảnh Phong chút bất ngờ: “Không ngờ một cô nương như mà cũng đến nỗ tiễn.

Phải, thứ b.ắ.n trúng Huyền Vương nhất định là mũi tên b.ắ.n từ cung nỏ.

Tuy nhiên, nỗ tiễn thể b.ắ.n xa và mạnh như , thợ thủ công chế tạo nó chắc chắn tay nghề phi phàm.

Mục đích của mũi tên , đoán cũng để Huyền Vương chịu khổ, đầu tên chắc chắn độc.

Đó cũng là lý do tại bọn họ chọn tay từ phía sườn, chỉ cần b.ắ.n trúng là .”

Tần Niệm đồng tình với phân tích của Cảnh Phong: “Đi thôi, chúng mau về nhà.”

Trên đường . Đi bao xa, liền gặp Lý chính và Tố Cầm, hai họ cũng lĩnh lương thực.

Gà Mái Leo Núi

Mấy họ đang bàn tán chính là chuyện Huyền Vương trúng tên.

“Tiểu Niệm, Tiểu Niệm, chờ chút.”

Phía truyền đến tiếng gọi.

Tần Niệm đầu , thấy Lý Đại Hoa và Tần Khai từ phía đuổi tới.

Hôm qua Lý Đại Hoa trộm bạc Lý bà t.ử đ.á.n.h cho một trận, trán vẫn còn một vết thương lớn, hai cánh tay đều sưng húp, tím bầm từng mảng.

Đáng lẽ là Tần Vinh Thăng hoặc Triệu Tiểu Thảo lĩnh lương thực, nhưng hôm qua Lý Đại Hoa những trộm bạc mà còn mất cả rìu.

Tần bà t.ử mệt, đói giận, lập tức ngất xỉu, một đêm ngất ba bốn .

Tần Vinh Thăng sợ Nương mệnh hệ gì nên túc trực bên cạnh dám rời .

Lý Đại Hoa nhà, bèn để Triệu Tiểu Thảo ở nhà, bà dẫn theo Tần Khai lên huyện thành lĩnh lương thực cứu trợ.

Kết quả, Huyền Vương trúng tên, đám đông đại loạn, bà suýt chút nữa thì giẫm c.h.ế.t.

Lý Đại Hoa chạy đến thở : “Tiểu Niệm, con lĩnh lương thực ?”

Tần Niệm lạnh lùng Lý Đại Hoa, hề trả lời.

Lý Đại Hoa mếu máo: “Nương con từ sớm, mắt thấy sắp đến lượt thì vị Vương gia gì đó trúng tên.

Thế là loạn cả lên, chẳng lĩnh gì cả. Tiểu Niệm, con chia cho một phần lương thực con lĩnh , đợi khi nào lĩnh sẽ trả cho con.”

Tần Niệm lạnh lùng : “Không .”

Tần Khai nổi giận: “Tần Niệm, ngươi m.á.u lạnh như thế? Định trơ mắt Nương đói c.h.ế.t ?

Tổ mẫu ngất xỉu , nếu ngươi là kẻ điều thì nên đưa hết lương thực cho nương, mang về để cứu mạng Tổ mẫu.”

Tần Niệm đầy vẻ khinh bỉ: “Tần Khai, đến nhà , định bắt về gả cho lão già , ngươi cũng mở miệng là nhân nghĩa đạo đức.

Bây giờ giở trò ? Ta cho ngươi một nữa, Tần bà t.ử Tổ mẫu , Lý Đại Hoa nương .

Lòng vốn , quen cũng cứu mạng, nhưng hạng như Tần bà t.ử thì cứu.

c.h.ế.t nhất, chỉ tiếc là tốn thêm một miếng đất để chôn bà .”

“Ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-xuyen-ve-co-dai-danh-cho-cha-nuong-doc-ac-phai-cui-dau/chuong-40-dung-do-ly-dai-hoa.html.]

Tần Khai tức đến run rẩy: “Con gái nhà thấy cha nương chịu đói đều cắm cỏ bán để cứu mạng cha nương.

Ngươi thì , trong tay lương thực, chỉ lo cho bản và mụ già lăng loàn nhà ngươi, chẳng thèm đoái hoài gì đến cha nương.”

Tần Niệm đại nộ: “Đồ súc sinh, ngươi dám mắng ngoại bà của ?”

Dứt lời, nàng lao tới, nhắm thẳng mặt Tần Khai mà tát liên tiếp hai cái thật mạnh.

“Còn dám mắng ngoại bà một nữa, tát c.h.ế.t ngươi.”

Tuy rằng Lý bà t.ử cũng ngoại bà ruột của Tần Niệm, nhưng bà là , lương thiện, nuôi nấng nguyên khôn lớn.

Nàng dùng thể của nguyên để sống , cùng Lý bà t.ử nương tựa lẫn , theo một nghĩa nào đó, Lý bà t.ử chính là duy nhất của Tần Niệm thế gian .

Tần Khai đ.á.n.h, gào thét ầm ĩ, xắn tay áo định đ.á.n.h trả Tần Niệm.

Lý chính và Tố Cầm vội vàng can ngăn, kéo khuyên bảo.

Cảnh Phong cũng bước tới, chắn mặt Tần Niệm.

Tần Niệm đẩy Cảnh Phong : “Hôm nay cho đồ súc sinh một bài học, tưởng sợ .

Lý chính, Tố Cầm thẩm t.ử, hai đừng cản .”

Tần Niệm bước tới, gạt cả Lý chính và Tố Cầm .

Tần Khai nhắm thẳng bụng Tần Niệm mà đá một cước, quả thực độc ác, lúc đá dùng tới mười hai phần sức lực.

Tần Niệm khẽ nghiêng né tránh, Tần Khai những đá hụt mà cổ chân còn Tần Niệm tóm gọn.

Mọi còn kịp rõ Tần Niệm chiêu thế nào, Tần Khai gào thét ngã nhào xuống đất.

Tần Niệm vỗ vỗ tay: “Tần Khai bảo cho ngươi , là còn nhẹ, còn dám giở quẻ với , nhất định bẻ gãy chân ngươi.”

Kiếp nàng học Muay Thái từ nhỏ, học hơn hai mươi năm.

Sau khi xuyên qua, để bản trở nên mạnh mẽ, mỗi ngày khi xong việc, hễ cơ hội là nàng gian luyện tập võ thuật.

Cộng thêm việc uống linh tuyền thủy, chẳng khác nào tẩy kinh phạt tủy, nàng sớm còn là vẻ yếu ớt lúc mới xuyên tới nữa.

Cảnh Phong, Lý chính và Tố Cầm đều đến ngây , mấy họ hẹn mà cùng nghĩ: Tiểu Niệm học với ai thế? Sao mà lợi hại ?

Nhà Lý Đại Hoa hễ gặp Tần Niệm là đ.á.n.h cho tơi bời. Lúc thấy Tần Khai cũng hạ gục, bà tức đến gào thét, định lao lên.

“Lý Đại Hoa, cảnh cáo bà, bà dám bước qua đây, tuyệt đối sẽ nương tay với bà , một cước bảo đảm khiến bà thở nổi.”

Nói Lý Đại Hoa sợ là dối. Bà cố nuốt cơn giận: “Tần Niệm, đòi lương thực nữa, ngươi trả rìu cho .”

Lý chính và Tố Cầm vội hỏi: “Rìu gì? Tiểu Niệm lấy rìu của bà?”

“Phải đó, rìu gì cơ?”

Tần Niệm rõ còn hỏi.

Lý Đại Hoa cũng chẳng màng đến mặt mũi nữa: “Hôm qua đến nhà ngươi, cái rìu dùng để bổ tủ .”

Tố Cầm vẫn hiểu , kinh ngạc hỏi: “Bà dùng rìu bổ tủ nhà Tiểu Niệm?

Lý đại nương thấy ? Bà mắng bà ?”

Lý Đại Hoa nhổ một bãi nước bọt về phía Tố Cầm: “Hỏi đông hỏi tây, liên quan gì đến ngươi?”

Tố Cầm sững .

Tần Niệm : “Hôm qua Lý Đại Hoa ai đính hôn, liền đến nhà trộm sính lễ.

Nhân lúc lên núi, ngoại bà sang nhà thẩm, bà dùng rìu bổ khóa tủ.”

Tần Niệm kể vắn tắt sự việc: “Mọi xem, vết thương đầu bà chính là ngoại bà đ.á.n.h đấy.

Cánh tay và lưng cũng ăn gậy, chắc là sưng hết cả , hôm nay còn mặt dày như thế.”

Tố Cầm hừ lạnh một tiếng: Quả thực đáng đời. Chúng .

Lý Đại Hoa trơ mắt Tần Niệm và Cảnh Phong lưng mất, dám tiến lên níu kéo.

Đợi Tần Niệm thật xa, bà mới thốt một câu: “Mười sáu năm , khi đẻ con nhỏ Tần Niệm , vứt quách rừng cho xong.

Trong rừng đến đêm mới sói, thà bóp c.h.ế.t luôn cho .”

Lầm bầm xong, bà dìu Tần Khai dậy, nén cơn đói cồn cào, lững thững lê bước về nhà.

 

Loading...