MANG KHÔNG GIAN XUYÊN VỀ CỔ ĐẠI, ĐÁNH CHO CHA NƯƠNG ĐỘC ÁC PHẢI CÚI ĐẦU - Chương 57: Cho ta bắt lấy nàng ta.
Cập nhật lúc: 2026-02-05 06:56:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Niệm gật đầu với Mặc Nguyệt theo thị nữ .
Mặc Nguyệt nhanh như một mũi tên lao về phía chỗ ở của Huyền Vương.
Gà Mái Leo Núi
Vương phi và Tần cô nương vốn chẳng giao tình gì, Tần cô nương đến gặp Vương phi? Mặc Nguyệt cảm thấy gì đó .
Theo bên cạnh Huyền Vương bấy lâu, tính tình và thủ đoạn của Vương phi thế nào, Mặc Nguyệt rõ hơn ai hết.
Y đoán Tần Niệm chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm, Mặc Nguyệt thấy cần bẩm báo với Vương gia một tiếng.
Y phi tìm Huyền Vương.
Tần Niệm theo thị nữ trong một căn phòng xa hoa, thị nữ hướng lên hành lễ, khẽ giọng : “Bẩm Vương phi, Tần cô nương tới.”
Quý Hải Đường đưa mắt sang, thấy Tần Niệm mặc một bộ nhu quần màu xanh nhạt, gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn.
Nàng sạch sẽ như một chiếc lá xanh, giống như một giọt nước, tục tằn cũng chẳng lẳng lơ, thanh thuần mà trẻ trung, như tranh như họa.
Trong cung đình hạng mỹ nữ nào mà chẳng , ai nấy đều tinh thông thi thư lễ nghĩa, bao giờ vượt quá quy củ nửa bước.
cô nương lớn lên từ làng quê, thấy mà hề hoảng sợ? Lễ tiết cũng hiểu, nhưng tuân thủ, giống như đại cảnh tượng nào cũng từng kinh qua.
Nàng hề gò bó, vô cùng phóng khoáng, y thuật cao minh, điểm bất kỳ tiểu thư thiên kim nhà hào môn nào cũng bì kịp.
Huyền Vương đối với nàng coi trọng, mời nàng về bên cạnh đại phu, từ chối cũng chẳng hề nổi giận.
Chính điều khiến tâm can bà luôn treo lơ lửng, yên . Bà nhất định gì đó.
Tần Niệm sang, thấy Quý Hải Đường ghế lớn, tư thái đoan trang, trang điểm vặn, lấp lánh ngọc ngà.
Trên mặt bà treo nụ , nhưng trong nụ mang theo sự sắc lạnh thèm che giấu.
Cũng mang theo chút cao ngạo, ngay cả thị nữ T.ử Phù lưng bà cũng lộ vẻ khinh miệt.
Khinh thường nàng ? Tầm nhỏ hẹp đến t.h.ả.m hại, chẳng trách lòng tin nam nhân của .
Thấy Quý Hải Đường cử động cũng năng gì, tiểu thị nữ khá lanh lợi nhắc nhở: “Tần cô nương, hành lễ với Vương phi .”
Tần Niệm cất giọng trong trẻo: “Kiến quá Vương phi.”
Một lúc lâu , Quý Hải Đường mới khẽ “ừ” một tiếng, đầy vẻ lơ đãng như thể bây giờ mới thấy.
Ánh mắt bà Tần Niệm nữa mà chén bàn, thong thả bưng lên, chậm rãi nhấp một ngụm.
Bày đặt đủ kiểu, giống như thứ của bà đều thật chậm rãi mới sang trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-xuyen-ve-co-dai-danh-cho-cha-nuong-doc-ac-phai-cui-dau/chuong-57-cho-ta-bat-lay-nang-ta.html.]
Hồi lâu mới khép hờ mí mắt: “Tần cô nương, cô cầu kiến chuyện gì thì thẳng .”
Tần Niệm bà , cũng vòng vo:
“Hôm qua nhận lương thực cứu tế, đột nhiên hai mang dáng vẻ nha dịch xuất hiện mặt , bọn họ là do Vương phi phái tới. Ta đến đây là hỏi xem.”
“Là phái .”
Quý Hải Đường ngang nhiên ngắt lời Tần Niệm: “Hôm qua là ngày đầu tiên của tháng bảy, dân t.a.i n.ạ.n đến nhận lương thực cứu tế quá đông. Xét thấy cô công trị thương cho Huyền Vương, đặc biệt phái qua đó, định đưa cô nhận lương thực . Cô thể tránh nỗi khổ xếp hàng nắng gắt, thể về nhà sớm ăn một bữa cơm no, coi như đó là lời Đa tạ của dành cho cô.”
Lời chẳng hề uyển chuyển chút nào, rõ ràng là trực tiếp mỉa mai mặt Tần Niệm rằng cô cũng chỉ là hạng chờ ăn lương thực cứu tế mà thôi. Nhận lương thực cô mới bữa cơm no. Bà vận dụng sự châm biếm đến cực điểm.
bà nghĩ xem, một cô nương nhỏ ăn lương thực cứu tế thì tại bà sợ? Chẳng vì lo lắng cho địa vị của nên mới cố ý dùng thủ đoạn xa đó ?
Tần Niệm chẳng hề chọc giận: “Ta đúng là đang ăn lương thực cứu tế thật, nhưng thấy việc đó gì đáng hổ thẹn cả. Đương nhiên, nếu lương thực đó, vẫn thể sống . Dựa bản lĩnh của , thể kiếm bạc trắng tiền vàng, thể ăn gạo trắng mì thơm, còn uống thứ linh tuyền thủy mà khác uống nổi, từng thấy qua, thậm chí còn từng đến.”
Sự khinh bỉ trong mắt Huyền Vương phi lộ rõ mặt, bà phì một tiếng:
“Nếu Tần cô nương bản lĩnh như , tại lặn lội cái nắng tháng bảy rực lửa để nhận lương thực cứu tế gì? Cứ trực tiếp ở nhà mà ăn gạo trắng mì thơm hơn .”
“Lương thực cứu tế là của triều đình phát cho dân tai nạn, sống ở vùng thiên tai, tại nhận? Nhận lương thực cứu tế nghĩa là bản lĩnh. Ta trị thương cho Huyền Vương, kiếm ít bạc, gạo mì đều mua nổi. Nuôi sống ngoại bà và bản thành vấn đề.”
Nụ mặt Quý Hải Đường lập tức biến mất, giọng cũng trở nên sắc lạnh: “Cô đến gặp chỉ để khoe khoang bản lĩnh của thôi ?”
Tần Niệm bà : “Vừa chủ đề đúng là xa một chút, nhưng do kéo , mà là do Vương phi kéo. Huyền Vương thương, hẳn là trong lòng Vương phi cũng phán đoán sơ bộ, kẻ tay chắc chắn là kẻ thù của ngài . Chúng dùng độc tiễn ngài thương, để đạt mục đích g.i.ế.c thì việc ngăn cản đại phu trị thương là điều chúng sẽ dốc lực để . Ta giúp Huyền Vương trị thương, để mang rắc rối đến cho , khiến và ngoại bà gặp hiểm nguy đến tính mạng, thì việc giữ kín chuyện cũng là điều Huyền Vương và thuộc hạ của ngài dốc lực để . Vậy mà của Vương phi phái tới oang oang chuyện trị thương cho Huyền Vương ngay giữa quán . Chẳng hề mảy may cân nhắc xem liệu mang họa sát đến cho . Dù bọn họ là vô tâm đa tâm, cũng chỉ với Vương phi một câu: dù chuyện gì, cũng dám phiền Vương phi tốn tâm sức vì nữa. Mọi chuyện đều thể tự , cần giúp đỡ. Trước tháng năm, và ngoại bà cùng sống qua ngày. Sau tháng năm, còn ngoại bà và gia đình phu quân tương lai cùng chung sống. Chúng sẽ gây trở ngại cho bất kỳ ai, cũng hy vọng khác đừng khuấy đảo cuộc sống của chúng .”
Trước mặt Quý Hải Đường, Tần Niệm thẳng thừng những việc dơ bẩn của bà .
Cũng bày tỏ rõ thái độ: nàng đính hôn , phu quân tương lai, Vương gia của Vương phi nàng hề tơ tưởng đến, ai nấy tự sống đời , đừng phiền .
Quý Hải Đường nổi giận:
“Tần cô nương, ý của cô là cố ý để hai đó như nhằm mang nguy hiểm đến cho cô ? Ta chẳng lý do gì cả, chẳng lẽ Tần cô nương tự tin đến mức cho rằng trong lòng đang sợ hãi, sợ cô sẽ đe dọa đến địa vị của ? Cho nên mới mượn tay kẻ thù của Huyền Vương để trừ khử cô ? Cô chẳng qua chỉ là một nha đầu thôn quê, cho dù bản lĩnh thông thiên cũng chẳng thể leo lên đầu . Ta trừ khử cô, cần gì tốn nhiều sức lực đến ?”
“Ta Vương phi trừ khử , càng nghĩ sẽ leo lên đầu Vương phi, Vương phi tự kinh động mà hiểu như cũng . Ta là gái thôn quê giả, nhưng Vương phi dám tự tay trừ khử . Nguyên nhân vì sợ , mà là sợ một khi sẽ gây rắc rối cho Huyền Vương. Sau , cứ sống cuộc đời Vương phi của , sống những ngày thôn nữ của , đừng phiền tính kế , ai cũng chẳng nợ ai cái gì. Ta xong , cáo từ.”
“Đứng !”
Huyền Vương phi tức đến đỏ cả mặt: “Một nha đầu thôn quê như cô mà dám ở mặt diễu võ dương oai một trận định rời ?”
Tần Niệm lạnh lùng bà : “Nếu thì ?”
“Đã đến đây thì đừng hòng trở về nữa. Thay vì lo lắng về cô, chi bằng diệt cô luôn cho rảnh nợ. Ta xem xem, nha đầu thôn quê như cô bản lĩnh gì mà thoát khỏi lòng bàn tay .”
Huyền Vương phi quát lớn một tiếng: “Người , bắt lấy con tiện tỳ cho .”