MANG THEO CĂN HỘ - CÙNG EM TRAI XUYÊN KHÔNG ĐẾN THỜI ĐẠI ĐÓI KÉM - Chương 11: Chính là cái vị này!

Cập nhật lúc: 2026-02-04 08:50:58
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Miêu Miêu coi như thấy vẻ mặt oán hận của , tự tiếp tục dọn dẹp cỏ dại.

Dĩ nhiên đám cỏ dại và rau dại dọn cũng thể lãng phí.

Đây đều là đồ cả!

Tạ Miêu Miêu cẩn thận phân loại, buộc c.h.ặ.t cất gian.

Đợi chính thức chạy nạn, họ chắc chắn sẽ mua xe bò hoặc xe lừa, cỏ khi đó dùng để nuôi chúng. Còn rau dại đương nhiên là để họ ăn , đây là thực phẩm thuần tự nhiên ô nhiễm, chỉ cần nêm nếm đủ dầu muối thì cũng là món ngon khó tìm.

Hơn nữa đồ đạc trong gian của họ thì nhiều nhưng so với thiên tai sắp tới thì vẫn đủ.

Vả , nàng ăn núi lở, cho nên bây giờ tích trữ bao nhiêu bấy nhiêu.

Đến lúc tuyết rơi, lũ lụt hạn hán kéo tới, đừng là rau dại mọng nước thế , chỉ sợ đến cái rễ cỏ cũng chẳng tìm thấy mà ăn.

Tạ Miêu Miêu nghĩ bụng đẩy nhanh động tác tay.

Tạ Tiểu Bắc cũng rảnh rỗi, chỉ thấy Hắn ăn vội hai ba miếng cho hết chiếc bánh tay, đó dùng cành cây và dây thừng buộc thành một chiếc chổi tạm thời, bắt đầu quét dọn sân. Hiện tại mới cuối tháng Tám, rắn rết sâu bọ vẫn còn nhiều, quét sạch sẽ một chút cho an .

Trước khi mặt trời lặn, Tỷ hai rốt cuộc cũng dọn dẹp xong một sân nhỏ quanh nhà, còn những chỗ khác cứ đợi họ định tính .

Hôm nay họ mệt lử như ch.ó , thực sự nổi nữa, nhất là đôi bàn tay, nếu còn tiếp tục chắc sẽ phế mất.

“Oa oa oa, cuối cùng cũng nghỉ ngơi .”

Tạ Tiểu Bắc mảnh sân sạch sẽ hơn nhiều mà rơi nước mắt. Từ nhỏ đến lớn, đây là công việc mệt mỏi nhất mà Hắn từng trong suốt hai kiếp , cái thứ hai.

Tạ Miêu Miêu cũng chậm rãi thở một , xoa xoa cái lưng mỏi nhừ thẳng lên nổi. Chẳng trách xưa những vần thơ thế : Cày đồng đang buổi ban trưa, mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày. Ai ơi bưng bát cơm đầy, dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần.

Chỉ mỗi việc nhổ cỏ vất vả thế , thể tưởng tượng những nông dân quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời mệt mỏi đến nhường nào.

“Lão Tỷ, đói quá!”

Tạ Tiểu Bắc xoa xoa cái bụng đang kêu réo ầm ĩ, vẻ mặt đáng thương .

“Trong gian chẳng đồ ăn , tự lấy chút gì đó lót .”

Nàng bây giờ cũng mệt, chẳng cử động.

Tuy hiện tại dám trực tiếp gian, nhưng may là việc sử dụng nó vẫn bình thường.

Nói xong nàng sực nhớ điều gì đó, liền tiếp lời:

“Ồ, tự thử xem lấy đồ , nếu thì bảo ăn cái gì, lấy giúp cho!

Lúc lấy, chỉ cần tập trung nghĩ đến món đồ đó là .”

“Vâng!”

Nói đoạn Tạ Tiểu Bắc theo lời Tỷ Tỷ, trong đầu nghĩ đến mì ăn liền, đó lật nhẹ bàn tay nhỏ, quả nhiên một gói mì ăn liền xuất hiện.

“Lão Tỷ, thật sự , Tỷ xem!”

Tạ Tiểu Bắc giống như món đồ chơi yêu thích, đắc ý khoe khoang mặt Tạ Miêu Miêu.

Sau đó nghĩ đến việc cất chúng gian, quả nhiên gói mì tay liền biến mất thấy tăm .

Cứ thế lặp lặp , Tạ Tiểu Bắc chơi đùa đến là vui vẻ.

Lúc thì là mì ăn liền, lúc là sô-cô-la, khi thì khoai tây chiên, lúc là kẹo Snickers, bánh mì, sữa, hạt dưa, đậu phộng, cuối cùng thứ tay Hắn vẫn là gói mì ăn liền.

“Chát!”

Tạ Miêu Miêu thực sự nổi nữa, trực tiếp giơ tay tét một cái cái đầu lớn của , giận dữ :

“Tại lấy mì ăn liền.”

Lấy thứ chẳng cuối cùng vẫn đến lượt nàng tay nấu nướng .

“Cầu xin Tỷ đấy lão Tỷ, bây giờ chỉ ăn đúng món thôi, cực kỳ, cực kỳ ăn luôn .”

Tạ Tiểu Bắc cũng so đo chuyện tỷ tỷ nhà đ.á.n.h, tay cầm gói mì tôm, dùng ánh mắt đáng thương Tạ Miêu Miêu.

“Được !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-can-ho-cung-em-trai-xuyen-khong-den-thoi-dai-doi-kem/chuong-11-chinh-la-cai-vi-nay.html.]

Hết cách, nhà thì chiều, nấu thì nấu !

Nghĩ , Tạ Miêu Miêu đành lấy nồi niêu xoong chảo từ trong gian bên ngoài để nấu.

Cũng may nơi ở của bọn họ hẻo lánh, bình thường chẳng ai qua .

Thế là, tỷ hai dùng mấy hòn đá lớn tùy tiện dựng thành một cái bếp lò đơn giản.

Đun nước, thả mì...

Chỉ vài phút , trong nồi tỏa mùi thơm đặc trưng của nó.

Tạ Tiểu Bắc nuốt nước miếng ừng ực:

“Tỷ, ăn ?”

“Ăn , chỉ là mì tôm thôi , ăn sống cũng mà, từng ăn.”

“Thì đang đợi tỷ cùng ăn mà.”

“Vẽ chuyện!”

Tuy , nhưng ai cũng thể thấy tâm trạng vui vẻ của Tạ Miêu Miêu lúc .

Chỉ thấy nàng gắp một đũa mì lớn, nhét trong miệng:

“Ưm, chính là cái hương vị !”

!”

Tạ Tiểu Bắc "a ô" một tiếng, nhét một miếng lớn miệng.

Năm phút , tỷ Tạ Miêu Miêu cái bát sạch bóng đến mức ngay cả nước súp cũng bọn họ uống cạn, bật khúc khích.

Ăn xong, tỷ Tạ Miêu Miêu thu dọn tất cả những đồ vật lấy từ gian cất trở trong, dù là một đôi đũa cũng để , chứ đừng đến những cái bát đĩa tinh xảo của thời hiện đại .

Nhà bọn họ bây giờ cha Nương, trong mắt ngoài bọn họ chính là những kẻ đáng thương ai cần. Hơn nữa hôm nay lúc phân gia, chút đồ đạc và lương thực chia đều là đồ ai cũng thấy.

Nếu bây giờ phát hiện trong nhà đột nhiên xuất hiện những món đồ , thì mười cái miệng cũng giải thích rõ .

Đặc biệt là những bên nhà họ Tạ , nếu để bọn họ thấy những đồ , chừng còn 'ác nhân cáo trạng ', vu khống rằng những thứ là của nhà bọn họ, nàng và là trộm cắp từ nhà bọn họ mang về. Nếu thì bọn họ những món đồ như chứ.

Không cần nghĩ nhiều, dựa cái tính nết của đám nhà họ Tạ , bọn họ tuyệt đối thể loại chuyện .

Cho nên vì sự an , bọn họ vẫn nên cất thì hơn.

Không chỉ những thứ , mà ngay cả gạo, mì, dầu ăn trong gian cũng thể để ngoài thấy.

Phải rằng gạo và mì trong gian của bọn họ, đặt ở thời cổ đại thể coi là hàng thượng phẩm, đó là thứ mà chỉ quan quyền quý mới ăn nổi. Nếu những thứ xuất hiện ở nhà bọn họ, còn đáng sợ hơn cả gặp ma.

Sau khi thu dọn xong xuôi, tỷ hai đóng cửa viện, sớm leo lên giường nghỉ ngơi.

Thực bọn họ cũng nghỉ sớm như , nhưng ở đây mạng internet, cũng chẳng hoạt động giải trí về đêm nào. Người trong thôn thường cứ trời tối là ăn cơm xong lên giường ngủ sớm.

tỷ hai cũng đành nhập gia tùy tục, ăn uống no say xong cũng sớm lên giường...

“Tỷ, tỷ xem chúng nên khai khẩn chút đất trong sân để trồng rau ?”

Thiên tai sắp ập đến , tuy trong gian ăn uống lo, nhưng vẫn thiếu chút rau quả tươi.

Hơn nữa bọn họ dù cũng dân bản địa, sợ nghi ngờ, vẫn cần một thứ để che mắt thiên hạ.

Gà Mái Leo Núi

Tạ Miêu Miêu đáp: “Không cần , bây giờ trồng rau thuần túy là lãng phí thời gian. Nếu sợ nghi ngờ, chúng chăm chỉ ngoài đào rau dại các loại là .”

“Được. Có điều tỷ , tỷ xem ở một mức độ nào đó, đây tính là tỷ cầu ước thấy ?”

Trước tỷ tỷ suốt ngày ôm điện thoại mấy cuốn tiểu thuyết đó, lúc tẩu hỏa nhập ma còn dùng kim chọc ngón tay , nhỏ m.á.u lên mấy miếng ngọc bội vòng tay, mà tưởng tỷ tỷ điên .

Trải qua một ngày bận rộn, Tạ Miêu Miêu tiếp nhận hiện thực , thấy nhà trêu chọc, nàng :

“Đệ cũng sai, bản cũng ngờ sẽ ngày hôm nay. Nếu cho cơ hội , cảm thấy mơ cái giấc mơ ban ngày thì quá t.h.ả.m . Đệ xem một ngày trôi qua, tay đều nổi bọng m.á.u cả .

may mà cũng theo qua đây, nếu chỉ một thì chắc sớm suy sụp .”

 

Loading...