MANG THEO CĂN HỘ - CÙNG EM TRAI XUYÊN KHÔNG ĐẾN THỜI ĐẠI ĐÓI KÉM - Chương 29: Chẳng phải là diễn kịch sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-04 23:56:40
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mà Tạ Thúy Thúy thấy dân làng đang tới mỗi lúc một gần, vành mắt bỗng đỏ lên, nghẹn ngào :

“Miêu Miêu tỷ, Nãi nãi phân gia đuổi các ngoài khiến tỷ vui, nhưng và Nương cũng là lòng đến nhắc nhở tỷ một câu, trời sắp lạnh , bảo các chuẩn thêm chút củi lửa và lương thực. Các nhận lòng thì thôi, còn mắng chứ?”

Tạ Miêu Miêu thấy thế thì lập tức nổi giận, chỉ tay mặt Tạ Thúy Thúy mà mắng:

“Các đúng là chồn chúc tết gà, chẳng ý gì! Ai mà củi lửa và lương thực trong nhà đều hạn, còn bày đặt lòng nhắc nhở. Nếu ngươi bụng như , đem tin cho dân làng , thấy ngươi đúng là đồ giả tạo!”

Dân làng bên cạnh cũng nổi nữa, lũ lượt chỉ trỏ mặt hai mẫu t.ử Tạ Thúy Thúy.

“Oa oa... như , như ...”

Tạ Thúy Thúy dùng khăn tay lau nước mắt.

“Dân làng cả , ngươi đừng giả vờ nữa, sợ đôi mắt của ngươi mà lau thêm nữa là đau mắt đỏ luôn đấy! Tiểu Bắc, chúng ! Để đỡ kẻ cứ lóc sướt mướt chúng bắt nạt .”

Câu của Tạ Miêu Miêu khiến Tạ Thúy Thúy vô cùng lúng túng, cũng cũng chẳng xong, mặt mũi đỏ bừng lên. Nàng hạ tay xuống, hung hăng lườm Tạ Miêu Miêu một cái.

Tạ Miêu Miêu coi như thấy, dắt theo Tạ Tiểu Bắc ở bên cạnh bước .

Nhìn bóng lưng tỷ hai Tạ Miêu Miêu xa dần, Tạ Thúy Thúy càng nghĩ càng giận.

“Nương, cơn giận con nuốt trôi, rõ ràng chúng ý , tỷ bọn họ như thế!”

Lưu Chiêu Đệ cũng hậm hực theo:

“Thế thì gì chứ? Dù bây giờ cũng phân gia , quản cũng chẳng quản . Biết thế thì phân gia, giờ phân , việc trong nhà ai , mà hai đứa tạp chủng càng sống càng lên. Con xem, da dẻ con nhỏ Tạ Miêu Miêu mịn màng hẳn , bọn chúng kiểu gì nữa.”

Nói đoạn, Lưu Chiêu Đệ sờ sờ làn da đen sạm thô ráp của , ghen tị để cho hết.

“Không , con nhất định tìm cách báo thù!”

Tạ Thúy Thúy nghiến răng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

Còn về phía Tạ Miêu Miêu, dù một quãng xa nhưng vẫn cảm giác như kim châm lưng, giống như thứ gì đó đang chằm chằm trong bóng tối, khiến lòng khỏi rùng .

Gà Mái Leo Núi

Tạ Miêu Miêu đó là do Tạ Thúy Thúy vẫn luôn theo dõi .

Tạ Miêu Miêu cũng hạng , dù kiếp cũng từng học võ ba năm, nếu nàng dám giở trò, sẽ c.h.ặ.t đứt móng vuốt của nàng .

“Tỷ tỷ, cái ả Tạ Thúy Thúy đó qua hạng lành gì, chúng vẫn nên cách xa ả thì hơn.”

“Ừ, , đúng là đôi mắt tinh tường!”

Chẳng cần Tiểu Bắc thì cũng tránh xa nữ chính , đó là đại khí vận, ở gần ả chắc chắn chuyện gì .

Hơn nữa cái vẻ mặt tiểu nhân đắc chí, điệu bộ xanh đó, chẳng thứ gì.

“Tỷ tỷ, bọn họ vẫn còn đang tỷ đấy, còn bảo là trả thù chúng nữa.”

Tai của Tạ Tiểu Bắc thính, xa như mà vẫn còn thấy bọn họ đang đặt điều tỷ tỷ .

“Đừng quản bọn họ, mồm là của bọn họ, gì thì , dù cũng chẳng mất miếng thịt nào. Còn về báo thù, hiện tại dựa bọn họ mà cũng xứng .”

“Được , chuyện để hãy , thời gian của chúng còn nhiều nữa, chậm trễ chút nữa là bộ trấn đấy.”

Trong thôn ngoài nhà thôn trưởng thì chỉ mỗi lão Tần một chiếc xe bò, cho nên nhà nào nỡ bỏ một văn tiền thì hầu như đều bộ bằng hai chân.

“Nào, mau thôi.”

Tạ Miêu Miêu bước nhanh hơn.

khi tỷ hai chạy đến đầu thôn thì mới phát hiện nơi đó vây kín .

“Hỏng , xe bò hết !” Tạ Tiểu Bắc kêu lên kinh ngạc.

Tạ Miêu Miêu nhíu c.h.ặ.t mày, phen phiền phức , xe bò mà bộ trấn thì ít nhất mất hai canh giờ, hôm nay chắc chắn kịp mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-can-ho-cung-em-trai-xuyen-khong-den-thoi-dai-doi-kem/chuong-29-chang-phai-la-dien-kich-sao.html.]

Ngay lúc đó, một tiếng gọi trong trẻo vang lên: “Miêu Miêu, Tiểu Bắc!”

Hai ngẩng đầu lên, hóa là Thôn trưởng nãi nãi đang gọi bọn họ.

“Trần nãi nãi!”

Tạ Tiểu Bắc mừng rỡ chạy .

“Mau lên đây, hôm qua các con lên trấn, thấy muộn thế tới, bà nghĩ chắc các con gặp chuyện gì nên giữ chỗ cho hai đứa, mau lên ! Không lát nữa chiếm mất.”

Thôn trưởng nãi nãi vội kéo Tạ Tiểu Bắc và Tạ Miêu Miêu lên xe bò, liếc mẫu t.ử Tạ Thúy Thúy đang hớt hải chạy tới từ đằng xa mà đầy ẩn ý.

Tạ Miêu Miêu mừng rỡ trong lòng, vội vàng đa tạ dắt leo lên xe.

“Đa tạ Trần nãi nãi, nếu bà, hôm nay chúng con chẳng để lên trấn nữa!”

thế ạ, Trần nãi nãi, đa tạ bà!”

“Hai cái đứa ngốc , chỉ là chuyện một câu thôi mà, gì mà đa tạ.”

Nói đoạn, lão Tần bảo vững, xe bò đủ , lão xuất phát .

đúng lúc , Lưu Chiêu Đệ nhanh chân chạy tới chặn đường:

“Ấy , lão Tần , hai sống sờ sờ chúng chạy tới đây mà ông thấy , ông ăn kiểu gì thế hả.”

Lão Tần vẻ mặt lộ rõ vẻ khó xử:

“Này thê t.ử Tạ Giang, xe hôm nay chật cả , là bà đợi chuyến hoặc để ngày mai .”

Lưu Chiêu Đệ nào quản chuyện đó, mụ lao thẳng đến xe bò:

“Ta cần , cứ hôm nay đấy, vả ai chỗ, ông bảo hai đứa xuống chẳng chỗ .”

Vừa mụ thản nhiên chỉ tay tỷ hai Tạ Miêu Miêu.

Thôn trưởng nãi nãi mắt:

“Phàm chuyện gì cũng , bà chen ngang đòi đuổi xuống xe thế xem cho lắm.”

Lưu Chiêu Đệ cãi chày cãi cối:

“Ta chen ngang, chỉ là đến muộn chút thôi, vả chỗ vốn dĩ là của chúng , con nhỏ Miêu Miêu chỉ là giúp chúng giữ chỗ thôi, đúng Miêu Miêu?”

Tạ Miêu Miêu coi như thấy sự ám chỉ của Lưu Chiêu Đệ, lúc nãy chặn đường đòi tiền thì thôi , bây giờ còn dám tới cướp chỗ, ai cho mụ cái bản mặt dày như chứ, Lương Tĩnh Như ?

Tạ Miêu Miêu thầm mắng trong lòng, nhưng ngoài mặt hề lộ , chỉ trưng vẻ mặt đầy ủy khuất:

“Đại bá mẫu, bảo con giữ chỗ cho từ khi nào , tỷ con nhỉ? Vả chỗ là Trần nãi nãi giúp chúng con giữ, con thể giữ cho .

Hơn nữa lúc nãy con , một lượng bạc đó là tiền phân gia mà Gia gia nãi nãi cho chúng con, hôm nay con và mua chút bát đũa nồi niêu, dù lúc phân gia chúng con cũng chẳng chia cái gì. Cho nên, đại bá mẫu, đừng theo chúng con nữa, chúng con thực sự thể đưa bạc cho , nếu đưa cho thì tỷ hai con còn đường sống mất, oa oa...”

Nói đoạn, Tạ Miêu Miêu liền òa lên nức nở.

Chẳng nữ chính giỏi đóng vai xanh , thì sẽ con đường của ả, để ả còn đường mà , chẳng là diễn kịch thôi , như ai .

Tạ Tiểu Bắc thấy tỷ tỷ bắt đầu diễn, tiểu t.ử cũng chịu thua kém mà theo:

“Oa oa... Thúy Thúy tỷ, bạc của chúng con thực sự để mua lương thực, nếu đưa bạc cho tỷ mua quần áo với trâm cài tóc thì con và tỷ tỷ sẽ c.h.ế.t đói mất, oa oa...!”

“Ai thèm lấy bạc của các mua quần áo chứ, đừng bậy, các thế rõ ràng là cố ý vu oan cho chúng , các quá đáng quá đấy!”

Tạ Thúy Thúy thấy ánh mắt dị nghị của xung quanh thì lập tức đỏ mặt tía tai, hậm hực .

Trong lòng ả cũng hận thấu tỷ Tạ Miêu Miêu, ả ngờ con tiện nhân giỏi giả vờ như thế, rõ ràng là Nương ả đòi tiền bọn chúng, giờ bọn chúng đổ hết tội lên đầu ả.

Còn cả tiểu t.ử Tạ Tiểu Bắc cũng chẳng hạng lành gì, nhỏ tuổi mà dối chớp mắt, ả mua quần áo hồi nào?

 

Loading...