MANG THEO KHO HÀNG RỖNG VỀ THẬP NIÊN 80 - Chương 37: Ý tưởng mới
Cập nhật lúc: 2026-04-02 21:20:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phát tiền lương mà vui ?” Lý Vân đưa bao tiền lương bọc giấy cho Lâm Niệm, thấy mặt cô lộ nụ vui vẻ, bà cũng nhịn mà mỉm theo.
“Vâng.” Lâm Niệm gật đầu, mắt cong cong. Chỉ cần qua cũng tâm trạng cô . “Cảm ơn chị Lý.”
“Không cần khách sáo, vốn dĩ đây là tiền em nên nhận.” Có lẽ vì niềm vui của Lâm Niệm lây sang, mặt Lý Vân cũng mang theo ý .
Phát xong tiền lương, dù buổi chiều vẫn như cũ, tâm trạng vẫn .
Gần như mỗi tháng đến ngày phát lương, bầu khí trong bếp đều vui vẻ.
Lâm Niệm cũng cực kỳ vui. Trước đó cô lén đếm qua, trong bao giấy đúng thật là 222 đồng. Cộng thêm hơn 360 đồng tiền tiết kiệm ban đầu của cô, hiện giờ tổng tiền tiết kiệm hơn 580 đồng.
Tối hôm đó khi tan , cô vẫn theo thói quen phân loại đống tiền . Lần cô khá hào phóng, trực tiếp lấy hơn 80 đồng đặt khoản chi tiêu hằng ngày, coi như “quỹ nhỏ sinh hoạt” của . Ngoài tiền ăn mặc dùng , tiền thuê nhà cũng sẽ lấy từ đây.
Thật chính cô cũng , khi dùng tiền chắc chắn thể tuân theo quy tắc . Ví dụ như cô mua quần áo, vì giá khá đắt nên cuối cùng vẫn lấy từ khoản tiền lớn.
dù , cô vẫn thích việc chia tiền thế . Bất kể việc chia tiền thành mấy phần thực sự hữu ích , cô vẫn chán.
Tin vui chỉ .
Ngày hôm khi phát lương, Ngụy Minh Huy đặc biệt mang giá gỗ sơn xong tới cho Lâm Niệm, còn trực tiếp chuyển lên tầng ba.
Cái kệ sách nhỏ Lâm Niệm đó từng thấy, nhưng giá lớn thì đây là đầu tiên cô thấy. Lần tận mắt thấy, trong lòng cô cực kỳ hài lòng. Chỉ kiểu dáng và kích thước của giá cũng lúc , Ngụy Minh Huy dụng tâm.
Theo kế hoạch đó, cô đặt hai kệ sách nhỏ phòng ngủ của . Phòng ngủ quá lớn nên hai cái kệ đều kê sát góc tường, tạo thành góc vuông 90 độ.
Còn hai giá lớn thì đặt ở phòng khách, bên cửa .
Kết cấu căn nhà đơn giản. Vừa bước là phòng khách, bên trái lượt là bếp và phòng vệ sinh. Đi sâu trong, phía phòng khách hai phòng: bên trái là phòng ngủ phụ, bên là phòng ngủ chính.
Phòng khách đây từng cháy. Khi Lâm Niệm đến sửa sang, cô chỉ sơn tường trắng. Tuy khi dọn ở trong nhà thêm ít đồ, nhưng tổng thể vẫn khá đơn giản. Trong phòng khách rộng, thứ nổi bật nhất lẽ là chiếc bàn bát tiên màu đỏ phai ở giữa phòng, cùng bốn chiếc ghế dài đặt quanh bàn.
Hai giá lớn đặt ở phía bên phòng khách, đúng hai bên cột ở giữa. Không thể là khít , nhưng trông như đo ni đóng giày.
Trước đó Lâm Niệm từng nghĩ đến vấn đề kích thước của giá. Lúc thấy, cô cũng bất ngờ.
Ngay cả nó là Ngụy Minh Huy cũng ngẩn một chút, tiếc nuối : “Sớm cô định đặt ở đây, lúc nên đến đo kích thước. Không dám là khít , nhưng chắc chắn sẽ hợp hơn bây giờ.”
“Như cũng .” Lâm Niệm cảm thấy như thế , cô tham. “Sau đặt thêm mấy chậu hoa ở bên cạnh là ngay.”
Ngụy Minh Huy hề hề, thêm gì. Đặt xong đồ liền cáo từ: “Giá giao cho cô , coi như tiền hàng thanh toán xong xuôi. nhé.”
“Cảm ơn .” Lâm Niệm nghiêm túc .
“Khách sáo gì chứ, là cảm ơn cô mới đúng. Việc với cũng chẳng tốn công gì, còn kiếm thêm chút tiền.” Ngụy Minh Huy xong vẫy tay với Lâm Niệm, gọi giúp chuyển đồ lên cùng rời .
Sau khi họ , Lâm Niệm ngắm kỹ hai chiếc tủ lớn trong phòng khách. Phải tay nghề của Ngụy Minh Huy quả thật tệ. Ngay cả chiếc tủ bên trong còn vài chi tiết chạm khắc nhỏ. Tuy quá tinh xảo, nhưng đối với một chiếc giá vốn đắt thì .
Hai chiếc tủ trong phòng ngủ cũng khá .
Đi quanh xem hai vòng, cô bắt đầu đặt những cuốn sách vốn để ở đầu giường lên kệ.
Sách của cô nhiều. Trong phòng ngủ tới hai chiếc tủ, nên sách đó chỉ chiếm một góc nhỏ, vẫn còn nhiều chỗ trống để đặt thêm.
khi kệ sách , cô cảm thấy trong phòng vẫn thiếu thứ gì đó. Ví dụ như một cái tủ đầu giường.
Cô bắt đầu tính toán trong đầu. Nếu việc mấy món đồ mộc với Ngụy Minh Huy quá vất vả, cô cũng cần tìm khác nữa, cứ nhờ giúp là . Cô cũng cần nhiều, mấy món nhỏ giá hai ba đồng thôi. Đồ gỗ dù vẫn hơn đồ nhựa.
Trải qua kệ sách , cô đối với tay nghề của Ngụy Minh Huy cũng thêm chút tin tưởng.
Thấy đồ đạc trong phòng dần dần nhiều lên, tâm trạng của Lâm Niệm cũng từ từ lấp đầy.
Trước khi , cô cởi chiếc áo bông đang phơi xuống. Bên trong chiếc áo khoác thu quá dày, cô mặc thêm áo bông , cồng kềnh, nhưng ấm.
9 giờ 45 phút, cô đúng giờ cửa.
“Tháng mười hai , thời tiết càng lúc càng lạnh.”
“Lạnh là đúng . Năm nay thời tiết cũng , lạnh đến khá muộn. Tết Âm lịch năm nay muộn, đến tận tháng hai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-kho-hang-rong-ve-thap-nien-80/chuong-37-y-tuong-moi.html.]
“Muộn ?”
“Chứ còn gì nữa. Trước khi đến đây xem lịch , năm nay giao thừa là ngày 5 tháng 2. Lúc đó lập xuân , còn hơn hai tháng nữa. bây giờ mong đến Tết .”
“Cậu nghĩ xa thật đấy.”
“Thì nghĩ chứ. Không năm nay Tết nghỉ mấy ngày.”
“Chắc vẫn giống mấy năm , nghỉ hai mươi ngày thôi. Dịp Tết trong quán ăn , mở cửa còn khi lỗ tiền. Tết đến muộn một chút cũng , còn tiết kiệm thêm ít tiền.”
“Cũng thôi. Chúng vất vả cả năm, tiền kiếm cơ bản đều tiêu dịp Tết. Ông chủ cũng coi như hào phóng , tuy tháng Tết gần như lương, nhưng vẫn lì xì. Có chỗ đến lì xì còn .”
Lâm Niệm xoa xoa đôi tay lạnh bước bếp . Nơi vốn khá ấm áp , khi thời tiết lạnh xuống cũng trở nên lạnh. khi đông lên, bếp bắt đầu xào nấu, nóng tỏa cũng khiến khí ấm lên phần nào.
“Tiểu Lâm tới .”
“Vâng.” Lâm Niệm mỉm , gật đầu với trong bếp . “Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng, chào buổi sáng.” Mọi đáp , còn tiện thể nhắc nhở cô: “Tiểu Lâm, trời lạnh , nhớ giữ ấm nhé. Lỡ cẩn thận lạnh thì . Mùa đông mà cảm thì khó chịu lắm.”
“Tiểu Lâm, bây giờ cô ở nhà mới, mua lò than ?” Có hỏi.
“Lò than?” Lâm Niệm hỏi . Cô lò than là gì, nhưng hiểu lắm ý của .
Người thấy liền cô hiểu, vội giải thích: “Trời lạnh thế , ở trong phòng cũng lạnh lắm. Cậu còn sách nữa, thể lúc nào cũng quấn chăn bông . Chi bằng mua một cái lò than, mua thêm ít than tổ ong, đặt trong phòng đốt. Không lâu là ấm ngay. nhớ mở cửa sổ nhé, thì dễ xảy chuyện.”
Nghe , Lâm Niệm lập tức hiểu ý.
Kiếp cô cũng từng dùng lò than, nhưng nhiều. Mỗi dùng lò than thường là để đun nước, chứ để sưởi ấm.
Không vì khi đó cô sợ lạnh, mà là vì lúc cô ngày nào cũng bận rộn. Ngoài thời gian ăn cơm và ngủ , gần như lúc nào cô cũng việc.
Mà phần lớn công việc đều là lao động tay chân. Bận rộn lên thì cả nóng ran, quần áo còn mặc ít , nên cũng cần nghĩ đến chuyện sưởi ấm.
Hai ngày nay ở trong phòng, cô cũng cảm thấy lạnh, từng nghĩ đến chuyện sưởi ấm, nhưng mãi vẫn nghĩ cách nào phù hợp. Bây giờ , cô lập tức nên mua thứ gì . “Cảm ơn chị,” Lâm Niệm vội vàng lời cảm ơn, “ cũng đang nghĩ đến chuyện sưởi ấm đây. Trưa nay nghỉ sẽ mua một cái lò than, tiện thể mua thêm một túi than tổ ong.”
“Còn mua thêm cái ấm đun nước nữa,” tiếp, “Lò than mà chỉ dùng để sưởi thì lãng phí lắm. Sau khi nhóm lửa, đặt cái ấm lên đun nước, đun vài là đủ nước uống cả ngày.”
Lâm Niệm cong mắt, gật đầu: “Vâng, mua thêm cái ấm, mua luôn cái nồi. Sau lúc ở nhà một còn thể nấu chút đồ ăn ngon. Mùa đông trong phòng ăn đồ nóng hổi, ấm áp lắm.”
“ đúng đúng,” càng tươi, “Tiểu Lâm đúng là thông minh. Cái gọi là gì nhỉ… cái gì mà một cái gì ba .”
Lâm Niệm bật : “Suy một ba.”
“ đúng, chính là từ đó, suy một ba.” Người ha hả , tự lẩm bẩm thêm hai , vui vẻ lên, huých khuỷu tay bên cạnh. “Thấy , hôm nay học thêm một thành ngữ.”
“Giỏi quá giỏi quá.” Người bên cạnh đáp . Vì chỉ là chuyện nhỏ nên giọng khỏi chút qua loa.
Nghe sự qua loa đó, chị lập tức vui, hai liền hạ giọng cãi vài câu.
Lâm Niệm bên cạnh , nhịn bật .
Cô tới chiếc tủ đựng quần áo, lấy bộ đồng phục mới đặt may theo đúng kích cỡ của cách đây lâu, thuần thục mặc lên .
Mặc xong đầu , hai còn cãi nho nhỏ lúc nãy chụm đầu chuyện phiếm, bàn tán chuyện bát quái, bầu khí giữa họ hòa hợp như thường.
Lâm Niệm quá quen với cảnh . Dù việc ở bếp mấy tháng nay, gần như ngày nào cô cũng thấy những tình huống như .
Thật nếu kiếm tiền nhanh, cô thể bỏ công việc , mỗi ngày ngoài chạy việc. Ra ngoài kiếm tiền chắc chắn nhanh hơn nhiều. Dù chỉ tính mỗi ngày kiếm 30 đồng, một tháng cô cũng thể kiếm 900 đồng.
cô vẫn tiếp tục ở tiệm cơm vì nhiều lý do: cô còn học, cần một công việc định, yên . Ngoài còn một lý do nữa, đó là cô thích bầu khí ở bếp .
Dù đôi lúc cũng cãi vã, mỗi đều chút tính toán riêng, nhưng phần lớn thời gian, những ở bếp đều là những bình thường. Dù sống cuộc sống lặp lặp mỗi ngày, họ vẫn thể tìm niềm vui trong đó.
tiệm cơm sẽ nghỉ Tết tận hai mươi ngày.
Trong đầu Lâm Niệm chợt nhớ câu chuyện cô bên ngoài bếp lúc nãy. Bây giờ là tháng mười hai, Tết Âm lịch tháng hai. Trong thời gian cô vẫn thể nhận thêm hai tháng lương, đến lúc đó chắc cũng tiết kiệm một khoản.
Dù Tết cô cũng nơi nào để . Có lẽ cô thể nhân cơ hội đây đó một chút, đến xem khu kinh tế mà mấy năm nay phát triển . Biết còn thể tìm vài cơ hội ăn mới mẻ.