Mang Theo Làn Đạn Xuống Nông Thôn: Giả Thiên Kim Có Không Gian Chốn Đào Nguyên - Chương 165: Cưng Chiều Tận Trời, Làn Đạn Cảnh Báo Cực Phẩm Tới

Cập nhật lúc: 2026-04-02 12:58:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đang đùa giỡn, Lục Tranh : “Nhợt nhạt, thầy lang tới , mau để ông bắt mạch cho em.”

 

Lý Ái Cầm thấy thế vội vàng xê dịch sang bên cạnh, nhường chỗ cho bác sĩ. Thầy lang phòng, đặt hòm t.h.u.ố.c xuống, bên mép giường, hiệu cho Hạ Thiển Thiển đưa tay .

 

Hạ Thiển Thiển theo, đặt cổ tay lên gối bắt mạch. Đầu ngón tay thầy lang đáp lên cổ tay cô, trong phòng nháy mắt yên tĩnh .

 

Một lát , ông nở nụ : “Chúc mừng chúc mừng! Xác thật là hỉ mạch, hơn nữa t.h.a.i tượng cũng định hơn nhiều .”

 

“Vậy hiện tại cháu thể xuống giường ạ?” Mắt Hạ Thiển Thiển sáng lên, vội vàng truy vấn, “Mỗi ngày giường, eo cháu sắp cứng đơ !”

 

Thầy lang gật đầu: “Cô nền tảng sức khỏe , t.h.a.i tượng vững chắc, bình thường thành vấn đề.” Lại dặn dò thêm, “ nhớ kỹ việc nặng, ba tháng đầu là quan trọng nhất. Muốn chút việc nhẹ nhàng cũng đợi qua ba tháng .”

 

“Tốt quá !” Không đợi Lục Tranh phản ứng, Hạ Thiển Thiển lăn một vòng bò dậy khỏi giường, với Lục Tranh: “Thế nào? Bác sĩ đều thể xuống giường !”

 

“Em chậm một chút!” Lục Tranh sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, một bước lao tới đỡ lấy cánh tay cô, tức buồn , “Sao thể hành động hấp tấp như , nhỡ ngã thì ?”

 

“Biết , đừng căng thẳng.” Hạ Thiển Thiển gạt tay , xoay về phía bếp, “Em giúp nhóm lửa.”

 

Vừa đến cửa bếp, Lục mẫu đang thêm củi dọa giật : “Nhợt nhạt? Sao con xuống đây? Có chỗ nào thoải mái ? Mau về phòng ! Mẹ gọi bác sĩ ngay đây!” Nói bà định lao ngoài.

 

“Mẹ, con .” Hạ Thiển Thiển vội vàng giữ bà , giải thích: “Thầy lang tới, t.h.a.i tượng định, thể xuống giường .”

 

“Thật ?” Mắt Lục mẫu sáng lên, nắm lấy cánh tay cô ngó trái ngó , ngay đó nhíu mày, “Thế cũng ! Để cho chắc ăn, cứ thêm mười ngày nửa tháng nữa!”

 

Hạ Thiển Thiển đang nũng với chồng, mắt đột nhiên xuất hiện làn đạn.

 

Mấy ngày nay làn đạn xem tán gẫu spam, cá cược “sinh con trai” thì là “sinh con gái”, ồn ào đến mức cô đau cả đầu. Cô vốn lười để ý, nhưng dòng chữ khiến cô sững sờ.

 

“Cảnh báo năng lượng cao! Người nhà họ Hạ đang hướng về Hướng Dương Thôn, Hạ Văn Văn sắp tới cướp , kịch để xem!”

 

Trong lòng Hạ Thiển Thiển dấy lên nghi hoặc. Cô vốn tưởng Hạ gia chắc chắn sẽ tù, rốt cuộc Số 3 và Số 8 thế như nước với lửa, Hạ gia là phe cánh đắc lực của Số 8, Số 3 khi thanh trừng tàn dư thể dễ dàng buông tha?

Nga

 

xem ý tứ của làn đạn, nhà họ Hạ thế mà chỉ nhận kết cục hạ phóng, thật là quá hời cho bọn họ.

 

Trên con đường đất đầu thôn, Hạ Văn Văn dẫm đôi giày da bóng loáng nhảy xuống xe, lớp bụi vàng phủ đầy mặt giày, bực bội móc khăn tay lau lau .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-lan-dan-xuong-nong-thon-gia-thien-kim-co-khong-gian-chon-dao-nguyen/chuong-165-cung-chieu-tan-troi-lan-dan-canh-bao-cuc-pham-toi.html.]

 

đến giờ vẫn nghĩ , Số 8 thể thua nhanh như ! Nếu Số 8 ngã ngựa, cha cô thể trút một bụng lửa giận lên đầu cô ? Không chỉ mắng cô việc thì ít, hỏng việc thì nhiều”, còn c.h.ặ.t đứt ý định tiếp quản công việc gia tộc của cô , chỉ lạnh lùng : “Chờ tao liên hệ xong với Tần gia, mày liệu mà gả qua đó ngay!”

 

Tần gia? Đời vẫn gả cho Tần Diễm ?

 

Hạ Văn Văn càng nghĩ càng giận, đá văng hòn đá chân thật xa.

 

“Văn Văn! Còn lề mề cái gì!” Hạ phu nhân cũng xuống xe. Bà mặc một bộ sườn xám lụa hương vân vặn, giờ phút gió đầu thôn thổi cho run cầm cập. Nhìn tường đất lụp xụp và cái sân gà bay ch.ó sủa phía xa, sắc mặt bà còn khó coi hơn cả Hạ Văn Văn, “Đây là chỗ Cách Ủy Hội sắp xếp ? Đến cái cổng t.ử tế cũng !”

 

cả đời sống trong nhung lụa, móng tay từng dính bùn, hiện giờ sống cùng đám “chân đất” , chẳng lẽ thật sự học cảnh “bán mặt cho đất bán lưng cho trời”?

 

Hạ phu nhân ôm n.g.ự.c, chỉ cảm thấy trời đất cuồng. Cuộc sống , cách nào sống nổi!

 

Trưởng đội sản xuất tới. Hạ thấy thế, vội vàng móc hộp t.h.u.ố.c lá đưa lên, khom lưng uốn gối chào hỏi.

 

Người mắt nếu là ông căn bản thèm liếc mắt, nhưng hiện tại nắm giữ vận mệnh cả nhà bọn họ, thể đắc tội.

 

“Đồng chí đội trưởng! Bọn là hộ cải tạo từ thành phố xuống, đây là thư giới thiệu!” Ông dùng hai tay dâng phong thư bằng giấy dai lên.

 

Đội trưởng nhận t.h.u.ố.c, cầm lấy thư giới thiệu, ngước mắt đảo qua con Hạ gia. Ánh mắt ông dừng đôi giày da bóng loáng của Hạ Văn Văn và bộ sườn xám lụa là của Hạ phu nhân, khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh: “Người thành phố kiều quý ? Đi theo !”

 

Hạ vội ngừng đáp lời: “Vâng ! Bọn nhất định phục tùng tổ chức sắp xếp, hảo hảo cải tạo!”

 

“Kẽo kẹt” một tiếng, đội trưởng đẩy cửa một gian nhà tranh lụp xụp, mái nhà còn lọt cả ánh sáng.

 

“Ở đây!” Ông giọng ồm ồm, “Trong thôn chỉ còn thừa gian thôi, tự thu dọn . Sáng mai bắt đầu công!”

 

“Làm công?” Hạ phu nhân rốt cuộc nhịn mở miệng, giọng the thé, “Chúng ... chúng cũng xuống ruộng ?”

 

cả đời đến cái vòi nước cũng từng vặn, thấy qua loại giường đất đen sì ?

 

Đội trưởng liếc xéo bà một cái, gõ tẩu t.h.u.ố.c lên tường: “Không xuống ruộng thì uống gió Tây Bắc ? Mấy thành phố các , gánh nổi, vác xong.”

 

Ông ngừng một chút, cố ý kéo dài giọng, “Thôi thì đống phân đầu thôn phía tây , đem đống phân chuồng đó dọn dẹp , trộn thêm ít đất cho lên men.”

 

 

Loading...