Mang Theo Làn Đạn Xuống Nông Thôn: Giả Thiên Kim Có Không Gian Chốn Đào Nguyên - Chương 203: Hạ Văn Văn Gieo Rắc Nghi Ngờ & Sự Phản Kích Của Lục Tranh

Cập nhật lúc: 2026-04-03 10:34:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

nghiến răng: “Mấy hôm con tận mắt thấy Lục Tranh bọn họ lén lút về phía núi! Con định theo xem thử, nhưng bọn họ tinh lắm, mấy bước liền đầu , con sợ quá vội vàng trốn !”

 

Hạ phu nhân đầu cũng ngẩng lên: “Con bớt lo chuyện bao đồng ! Cha con thư cho Tần gia, bên đó hồi âm qua chút thời gian nữa sẽ tới Hướng Dương Thôn xem mắt con.”

 

Thấy cha trong đầu chỉ nghĩ đến việc gả Tần gia, Hạ Văn Văn trong lòng tức gấp. Cô tuyệt đối thể cứ như mà nhận mệnh!

 

Hạ Văn Văn hít sâu một , yên lặng cúi đầu, giấu sự toan tính trong đáy mắt. Đêm nay, cô tìm Lục Tranh, vì tiền đồ của chính , đ.á.n.h cược một phen!

 

Hôm nay chạng vạng, Lục Tranh mới đến cửa thôn, Hạ Văn Văn liền đột nhiên từ cây lao , chắn ngang đường của .

 

“Cô gì?” Lục Tranh sắc mặt sầm xuống, sự phiền chán trong đáy mắt chút che giấu. Nếu ngại quy củ trong thôn, sớm đuổi cái thứ chuyên gây chuyện khỏi Hướng Dương Thôn .

 

Hạ Văn Văn ánh mắt lạnh băng của đ.â.m cho run lên một cái, nhưng vẫn cố nặn nụ , giọng mang theo vẻ oán độc: “Lục đại ca, em chuyện quan trọng với ...”

 

trong lòng lạnh, hiện tại đối với khinh thường mặt, đợi lát nữa chân tướng, xem còn thể cứng rắn nữa !

 

“Không rảnh.” Lục Tranh nhíu mày, xoay định tránh , “Không việc gì thì cút ngay.”

 

“Anh dám !” Hạ Văn Văn cuống lên, đưa tay định nắm lấy cánh tay , nào ngờ Lục Tranh chán ghét hất .

 

c.ắ.n môi đến trắng bệch, vốn định úp mở để Lục Tranh tò mò, giờ phút sợ thật, vội vàng the thé hét lên: “Lục đại ca! Anh Hạ Thiển Thiển lừa ! Cô căn bản yêu ! Cô giấu nhiều chuyện!”

 

Lời Lục Tranh đột ngột dừng bước. Hạ Văn Văn thấy rốt cuộc chịu bằng con mắt chính diện, sự đắc ý trong lòng cơ hồ tràn .

 

Hừ, đàn ông quả nhiên đều giống , “vợ giấu giếm chuyện” liền giữ bình tĩnh!

 

Thế chịu nổi ? Cô rũ mắt xuống, giấu sự mừng thầm, trong lòng lạnh: Đợi lát nữa nếu Hạ Thiển Thiển đang cất giấu cái gì, sợ là ngay cả cũng vững.

 

Chỉ cần nghĩ đến bộ dạng khiếp sợ của Lục Tranh khi về “Chốn Đào Nguyên”, cô liền nhịn nhất là ầm ĩ đến mức ly hôn, xem Hạ Thiển Thiển còn vẻ thanh cao mặt cô !

 

“Cô rốt cuộc giấu cái gì?” Giọng Lục Tranh lạnh như băng. Anh tin Hạ Thiển Thiển sẽ lừa , nhưng bộ dạng chắc chắn như đinh đóng cột của Hạ Văn Văn trong lòng căng thẳng. Chẳng lẽ cô phát hiện chuyện ở khe núi?

 

Anh nheo mắt , đầu ngón tay tự chủ mà nắm c.h.ặ.t, khí áp quanh thấp đến dọa .

 

Hạ Văn Văn ánh mắt của đến phát hoảng, càng chắc chắn phán đoán của : Lục Tranh càng để ý Hạ Thiển Thiển, khi chân tướng sẽ càng phẫn nộ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-lan-dan-xuong-nong-thon-gia-thien-kim-co-khong-gian-chon-dao-nguyen/chuong-203-ha-van-van-gieo-rac-nghi-ngo-su-phan-kich-cua-luc-tranh.html.]

c.ắ.n môi, cố ý kéo dài giọng: “Gấp cái gì...”

 

Nào ngờ Lục Tranh đột nhiên động thủ, một tay bóp c.h.ặ.t lấy cổ cô : “Cô rốt cuộc cái gì?”

 

Hạ Văn Văn bóp cổ, trong họng phát tiếng “hô hô” thiếu khí, mặt trướng thành màu gan heo, trông chẳng khác nào con cá sắp c.h.ế.t.

 

“Buông... buông tay...” Cô gian nan rặn mấy chữ từ kẽ răng, móng tay cơ hồ cắm da thịt Lục Tranh.

 

Lục Tranh lạnh một tiếng, đột ngột buông tay. Hạ Văn Văn như đống bùn nhão liệt quỳ mặt đất, ôm lấy cổ kịch liệt ho khan, mỗi một nhịp thở đều mang theo nỗi đau xé rách.

 

“Hiện tại thể ?” Lục Tranh từ cao xuống cô , trong mắt lấy một tia độ ấm, “Kiên nhẫn của nhiều .”

 

Anh chậm rãi nâng tay lên, phảng phất như nếu cô còn dám một chữ “”, sẽ lập tức vặn gãy cổ cô ngay tại chỗ.

 

Hạ Văn Văn sợ tới mức cả nhũn , ôm lấy cái cổ nóng rát liều mạng ho khan: “Em, em ! Hiện tại liền!”

 

ngẩng đầu trộm Lục Tranh, thấy vẫn mặt mày lạnh băng, vội vàng : “Anh hề hoài nghi ? Toàn thôn đều thắt lưng buộc bụng chịu đói, dựa cái gì Hạ Thiển Thiển luôn thể lấy nhiều đồ ăn như ? Trứng gà, gạo tinh chế, còn cả thịt khô...”

 

Mày Lục Tranh nhíu càng c.h.ặ.t, mắt lạnh quét qua, ngữ khí mang theo cảnh cáo: “Những thứ đó đều là Thiển Thiển dùng tiền riêng mua.”

 

Lời c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt. Lúc khi Thiển Thiển lấy lô lương thực đầu tiên từ Chốn Đào Nguyên, liền dự đoán sẽ khua môi múa mép. Người nhà họ Lục sớm thống nhất khẩu cung: Hạ Thiển Thiển khi xuất giá tích trữ nhiều hàng hóa, hiện giờ bất quá chỉ là từ từ lấy ăn mà thôi.

 

Nghe lời của Lục Tranh, mặt Hạ Văn Văn lập tức lộ vẻ mỉa mai “quả nhiên là thế”.

 

Hừ, loại bí mật thể gặp quang , cô thể cho chứ?

 

trong lòng lạnh: Không chừng những lương thực đó đều là cô vì lung lạc nhà họ Lục mới c.ắ.n răng lấy ! Nếu , với sự khôn khéo của nhà họ Lục, thể để cô một trộm hưởng phúc?

 

Nghĩ đến đây, nỗi sợ hãi sớm sự ghen ghét quét sạch còn một mảnh.

 

Giọng cô mang theo sự mê hoặc: “Anh xem nhà chúng em đều sắp đói đến nghèo rớt mồng tơi ! Cô lấy nhiều tiền như ? Cho dù tiền, thời buổi lương thực còn quý hơn vàng, cô mua ở chứ? Anh tò mò những thứ đó rốt cuộc là từ chui ?!”

 

gắt gao chằm chằm Lục Tranh, trong mắt lóe lên tia sáng xúi giục.

Nga

 

Nào ngờ Lục Tranh những nửa phần hoài nghi, ngược giống như đang chuyện , khóe miệng gợi lên một nụ trào phúng lạnh lẽo.

 

 

Loading...