Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sống Sót Trong Đại Nạn Tận Thế - Chương 142: Cô Ta Đâu Rồi?

Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:39:45
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bên cạnh, máy điều hòa đang phả gió vù vù, trong phòng còn đặt một chậu băng lớn. Lúc cô ngủ say, trán lấm tấm mồ hôi, đó gió điều hòa thổi khô.

 

Ngủ một lúc, Lâm Nhược chợt cảm thấy nóng bức. Cô mở mắt , phát hiện bộ điều hòa trong pháo đài đều ngừng hoạt động, hóa là mất điện.

 

Lâm Nhược dậy, hộp tích điện cho từng chiếc điều hòa, đem những hộp cạn kiệt cất gian để sạc.

 

Lượng điện thu thập từ các tấm pin năng lượng mặt trời trong gian đang báo động đỏ. Lâm Nhược lôi máy phát điện , đổ dầu diesel và bắt đầu chạy máy.

 

Các tấm pin năng lượng mặt trời trong gian thể trải trực tiếp lên nóc pháo đài bên ngoài, bởi vì ánh nắng ch.ói chang bên ngoài sẽ hỏng chúng. Nhiệt độ hoạt động tối ưu của loại pin là từ 15 đến 35 độ C, cho nên dù là cực hàn cực nhiệt, chúng cũng chỉ thể đặt trong gian để phát điện.

 

Sạc đầy điện cho các hộp tích điện xong, Lâm Nhược mới bật điều hòa trong pháo đài. Điều hòa chỉ mới ngừng một lát mà nhiệt độ bên trong tăng vọt, lập tức nhích lên thêm 10 độ.

 

A Phúc và A Thọ cũng nóng đến tỉnh giấc. Chúng kéo chiếu trúc của nhích gần chậu băng thêm vài cái, dứt khoát bò luôn lên chậu băng.

 

Lâm Nhược lấy thêm hai chậu lớn từ trong gian , ngưng tụ thành hai núi băng nhỏ đặt ở phòng khách để hạ nhiệt.

 

Chỉ mới một chốc mà cô cũng đổ một lớp mồ hôi. Cô đồng hồ tường, 2 giờ chiều, đúng lúc nóng nhất, cũng chẳng buồn tắm rửa nữa, tiếp tục giường ngủ.

 

Đợi đến khi mặt trời lặn, Lâm Nhược mở mắt , cả toát lên vẻ mệt mỏi. Tinh thần lực của cô khẽ động, dị năng hệ Thủy lưu chuyển khắp cơ thể, cô lập tức cảm thấy tỉnh táo hơn hẳn.

 

Trong phòng luôn kéo rèm cửa nên tối om. Cô đưa tay bật đèn phòng lên , lúc mới dậy.

 

Bước phòng tắm, thời tiết thế ngay cả ngủ ở nhà cũng là một sự t.r.a t.ấ.n. Ngủ một giấc dậy ngợm là mồ hôi, đây là còn dị năng hệ Thủy điều hòa, nếu cô căn bản chẳng thể chợp mắt nổi.

 

Vội vàng rửa mặt, cả sảng khoái hơn nhiều. Sáng nay khi ngủ cô chỉ ăn nửa quả dưa hấu, tối nay rốt cuộc cũng thấy đói bụng.

 

Cô bước phòng khách, phát hiện băng hàn trong phòng khách tan hết sạch, A Phúc và A Thọ đang chiếu trúc cạnh chậu ngủ cực kỳ say sưa.

 

Cô cũng quấy rầy chúng, nhanh ch.óng đổ đầy đá viên chậu băng ở phòng khách, đó mới bước phòng huấn luyện, bắt đầu bài tập thể lực hàng ngày. Các hạng mục huấn luyện vẫn như cũ, nhưng thời gian kéo dài thêm nửa giờ.

 

Chủ yếu là vì mỗi mồ hôi chảy xuống luôn tràn mắt, cô dùng dị năng hệ Thủy để bốc mồ hôi, mất thời gian.

 

bệt xuống đất, thở hổn hển. Dị năng hệ Thủy lưu chuyển , giúp cô xua tan sự mệt mỏi và nóng bức trong cơ thể.

 

Tinh thần lực chìm gian, cô tìm hai dải băng đô thấm mồ hôi thể thao từ trong gian tĩnh chỉ, đặt sẵn trong phòng huấn luyện của pháo đài, huấn luyện nhớ đeo .

 

Mồ hôi dị năng hệ Thủy khô, cô khoanh chân mặt đất bắt đầu tu luyện.

 

Hai giờ , Lâm Nhược bước khỏi phòng huấn luyện. Lúc A Phúc và A Thọ dậy, đang ch.óp chép l.i.ế.m láp đá trong chậu.

 

Để giải nhiệt, chúng thậm chí còn chẳng thèm uống nước hồ trong chậu nước nữa.

 

Lâm Nhược bỏ thêm đá viên chậu nước hồ của chúng, A Phúc và A Thọ thấy liền ngoắt sang uống nước hồ.

 

Cô khẽ , xoay phòng ngủ của . Bây giờ cô tắm . Lúc tắm, Lâm Nhược ngâm trong bồn thêm một lát, nhưng trong bụng truyền đến tiếng sôi ùng ục.

 

Cô đành bò dậy, kiếm chút đồ ăn cho .

 

Chuẩn xong bữa tối cho ba đứa A Phúc, cô tự cho một phần mì lạnh nước dùng, mát lạnh chua ngọt cực kỳ đưa cơm.

 

Lâm Nhược ăn hết một bát to đầy ụ mới ợ một cái no nê, chuẩn dọn dẹp đồ đạc, dậy tiếp tục tu luyện năng lượng gian.

 

Chợt nhớ cây dền răng cưa hôm qua mang về vẫn còn để trong gian trồng, cô vội vàng đưa tinh thần lực chìm gian. Cây dền răng cưa đó vẫn đang trồng yên trong chậu hoa, chút động tĩnh nào.

 

Tinh thần lực của Lâm Nhược cẩn thận quét qua xung quanh, quả nhiên phát hiện hạt giống mà cây dền răng cưa để trong lớp đất quanh đó. Thứ đúng là để ở thì sinh sôi ở đấy.

 

Cô lấy cây dền răng cưa khỏi gian, đồng thời cũng tống bộ hạt giống của nó ngoài. Thứ cần thiết giữ trong gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-tram-ty-vat-tu-song-sot-trong-dai-nan-tan-the/chuong-142-co-ta-dau-roi.html.]

 

Sau đó, cô đem cây dền răng cưa trồng trong khu rừng cách vành đai cản lửa của pháo đài vài trăm mét. Có thứ ở đây, quá một tháng, khu vực sẽ chẳng động vật biến dị con nào thể bước .

 

Một rào chắn tự nhiên!

 

Sau đó cô lóe lên một ý tưởng, thể đem bộ thực vật biến dị trong rừng cấy ghép sang bên . Số lượng thực vật biến dị càng nhiều, đến đây sẽ càng ít, để những thực vật biến dị trông cửa, vô cùng tuyệt vời.

 

 

“Thế nào? Trong những sử dụng cỗ máy , bao nhiêu trở thành dị năng giả ?”

 

Chu Chính Trung mang đầy vẻ mong đợi nhân viên nghiên cứu đến báo cáo công việc. Nhân viên nghiên cứu đó mặc áo blouse trắng, khuôn mặt phơi nắng đỏ bừng, chút khó xử báo cáo liệu: “Căn cứ của chúng hiện tại tổng cộng 200 nghìn , trong một tuần , chúng cho tất cả bọn họ sử dụng qua máy móc.”

 

lượng thức tỉnh ít, chỉ 34 trở thành dị năng giả.”

 

Dương Tùng Minh nhíu mày, rõ ràng cực kỳ hài lòng với con : “Tại ?”

 

Nhân viên nghiên cứu nghiêm mặt : “Theo quan sát của chúng , những trở thành dị năng giả tế bào não hoạt động bất thường, khác với thường, nhưng giống với những dị năng giả đây. Bọn họ gọi cái là tinh thần lực, cách khác, tinh thần lực mới thể nhận dị năng, thì thể trở thành dị năng giả.”

 

“Cho nên trong ngần của căn cứ chúng , chỉ 34 tinh thần lực và trở thành dị năng giả?” Sắc mặt Dương Tùng Minh cho lắm. Lão dùng 3 vạn tấn lương thực để đổi lấy cỗ máy , kết quả chỉ thu 34 dị năng giả, lão cam tâm cho !

 

“Những dị năng gì khác biệt so với những dị năng chúng phát hiện đây ?” Chu Chính Trung sốt ruột hỏi, “Trong đó bao nhiêu hệ Thủy và hệ Mộc?”

 

“Trong 34 dị năng giả hai hệ Thủy, một hệ Mộc, nhưng d.a.o động tinh thần lực của bọn họ đều cao lắm, cho nên chúng ước tính thực lực chắc là mạnh.”

 

Dương Tùng Minh xong lời sắc mặt càng thêm khó coi. Vậy lão dùng 3 vạn tấn lương thực đổi lấy cái quái gì thế ?

 

Lúc nhân viên nghiên cứu , vặn Đỗ Tuyết Đình bước . Nhân viên nghiên cứu gật đầu chào Đỗ Tuyết Đình mới rời .

 

Đỗ Tuyết Đình bước văn phòng của Dương Tùng Minh, thấy sắc mặt hai trong phòng đều , cô đảo mắt, mỉm , xuống chiếc ghế bàn việc của Dương Tùng Minh: “Nhiệm vụ hôm nay của thành , 2000 cân khoai lang.”

 

Dương Tùng Minh ngẩng đầu , sắc mặt càng thêm khó coi: “Hiện tại lương thực của căn cứ đang lúc thiếu hụt, cô dư lực tại trồng thêm một chút?”

 

Khóe miệng Đỗ Tuyết Đình nhếch lên một nụ châm chọc: “Đây là điều chúng thỏa thuận từ đầu, tại nhiều hơn? thiếu lương thực.”

 

Dương Tùng Minh nhớ tới con dị năng giả hệ Mộc mà nhân viên nghiên cứu báo cáo, hung hăng thở hắt một , đè nén ngọn lửa giận trong lòng: “Tuyết Đình, trong lòng cô đang tức giận, nhưng cơn giận cô trút nhầm chỗ ? Là của Căn cứ thành phố B g.i.ế.c Quan Chí Hằng, liên quan gì đến Căn cứ Khải Nguyên chúng ?”

 

“Lần ở Căn cứ thành phố B, cô mượn cớ g.i.ế.c Trần Dục để châm ngòi chiến tranh giữa hai căn cứ, điều ảnh hưởng nghiêm trọng đến lợi ích của căn cứ chúng , cũng cô sai chỗ nào? Cô còn thế nào nữa?”

 

Đỗ Tuyết Đình Dương Tùng Minh, ánh mắt mang theo chút lạnh lẽo: “Ông quên , ông hứa với sẽ giúp tìm dị năng giả hệ Băng , hỏi ông, cô ?!”

 

Dương Tùng Minh cứng họng, đó thở dài một thật sâu: “Được, căn cứ giúp cô tìm. Cô là đội trưởng đội dị năng, những dị năng giả đều theo sự điều động của cô, cô cứ tùy ý tìm!”

 

hứa với chúng , mỗi ngày dốc hết khả năng sản xuất lương thực!”

 

Đỗ Tuyết Đình khẩy một tiếng: “Được.”

 

Đợi đến khi Đỗ Tuyết Đình bước khỏi văn phòng của Dương Tùng Minh, Chu Chính Trung nhíu mày hỏi Dương Tùng Minh: “Không ông cũng dị năng giả hệ Băng cố gắng đừng chọc , bây giờ ông ý gì? Gây thù chuốc oán với kẻ địch mạnh cho chúng ? Đỗ Tuyết Đình, đàn bà đó lúc điên lên trông như thế nào ông ?”

 

“Ngộ nhỡ chọc giận dị năng giả hệ Băng , căn cứ lẽ sẽ vấn đề gì, nhưng cái mạng của và ông thì giữ nổi .”

 

Dương Tùng Minh xong lời , lạnh một tiếng: “Cô luôn cho rằng dị năng của đạt đến cấp 3 thì cao hơn khác một bậc, đá trúng thiết bản thì cũng gặp thiết bản tính. Cô cả ngày chỉ ở trong căn cứ trồng lương thực thì cái gì? Khả năng tấn công của cô thoái hóa từ lâu ! Bảo bên cần tìm kiếm quá tận tâm! Cứ qua loa cho xong chuyện là !”

 

“Như cũng ?” Chu Chính Trung nhíu mày, luôn cảm thấy cách đáng tin cậy cho lắm.

 

“Được!” Dương Tùng Minh đầy ẩn ý, “Cô ở trong căn cứ chỉ thể thấy những gì chúng cho cô thôi!”

 

 

Loading...