Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sống Sót Trong Đại Nạn Tận Thế - Chương 152: A Phúc A Thọ Lại Thăng Cấp
Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:39:56
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Phúc A Thọ uống nước xong, từ trong pháo đài chạy , liền thấy cành liễu của A Liễu duỗi . Ở cùng A Liễu lâu như , chúng tự nhiên đây là A Liễu đang cảnh cáo những thực vật biến dị .
Chúng lập tức nghĩ đến chủ nhân là xử lý m.á.u thịt một chút, tưởng những thực vật biến dị đang ý đồ với Lâm Nhược, chạy lên phía sủa gâu gâu với những thực vật biến dị .
Cành liễu to dài của A Liễu chọc chọc m.ô.n.g chúng, chỉ cho chúng xem xác chuột biến dị mà Lâm Nhược để . A Phúc A Thọ nghiêng đầu, mũi chun , đây là những con chuột biến dị mà chúng ăn?
Chủ nhân đây là đem những m.á.u thịt cần thiết đều cho những thực vật biến dị bên ngoài ăn ?
Hình như chúng hiểu .
Lâm Nhược ném những con chuột biến dị đó ngoài thì quan tâm đến chuyện nữa, cũng ngờ một hành động sẽ diễn biến thành bộ dạng gì.
Cô trở trong pháo đài, liền bật điều hòa trong pháo đài lên , đó đổ đầy băng chậu băng, sợ A Phúc A Thọ lát nữa sẽ nóng.
Bản cô lấy khăn mặt lau mồ hôi mặt một chút, lúc mới bắt đầu các bước bình thường.
Đợi xong việc, cô mới chuẩn bữa sáng cho ba đứa A Phúc, dùng là thịt hổ biến dị còn . Hơn một tấn thịt hổ thế là ăn hết , đây là bữa cuối cùng.
Đợi chúng ăn sáng xong, cô mới về phòng tắm.
Đợi cô nữa, A Phúc A Thọ ăn xong cơm, đang nhắm mắt sấp bên cạnh chậu băng tiêu hóa năng lượng trong đống m.á.u thịt đó. Cành liễu của A Liễu vươn đến xung quanh chúng, ngoan ngoãn ở yên.
Lâm Nhược tivi trong phòng khách, cảm thấy đúng, bình thường ba đứa chúng nó tính cách ngoan ngoãn như .
“Không là ốm chứ.”
Lâm Nhược lo lắng dùng tinh thần lực quét A Phúc A Thọ, phát hiện trong cơ thể chúng đang lượn lờ một lượng lớn năng lượng. Những năng lượng đang chui tinh hạch trong não chúng, đây là... sắp thăng cấp ?!
Khóe miệng cô nở nụ , cũng khoanh chân bên cạnh chúng. Lần A Phúc A Thọ thăng cấp, lúc cô phát hiện gần kết thúc, cô thể quan sát bộ quá trình.
A Phúc A Thọ luôn nhắm mắt, năng lượng bùng phát trong cơ thể ngày càng nhiều, tinh hạch trong não đang ngừng lớn lên. Đồng thời Lâm Nhược thông qua tinh thần lực cảm nhận , tổ chức tế bào trong cơ thể chúng đang ngừng tăng lên, tổng hợp, cường hóa...
Về mặt ngoại hình thể thấy rõ ràng là cơ thể chúng đang nhanh ch.óng trưởng thành, móng vuốt chân đang dài , răng trong miệng cũng dài hơn to hơn sắc bén hơn. Lông tóc vốn dĩ cạo cho chúng cũng nhanh ch.óng mọc , ngày càng dài.
Lần mất hơn ba giờ đồng hồ, A Phúc A Thọ mới mở mắt , thăng cấp thành công , chúng bây giờ là thú biến dị cấp 3 !
Vừa mở mắt chúng liền chạy vòng quanh Lâm Nhược, vẫy đuôi, dùng cái đầu to húc Lâm Nhược. với việc chúng dường như quên mất chiều dài cơ thể 8 mét và chiều cao vượt quá 5 mét của , húc Lâm Nhược lảo đảo một cái.
Cành liễu của A Liễu đung đưa qua giữa trung, thỉnh thoảng còn chọc chọc cái đầu to của chúng.
Lâm Nhược dậy tới, ôm lấy cái đầu to thêm một vòng của A Phúc A Thọ, hung hăng cọ cọ, đó mới chút hả hê : “Lông của các ngươi mọc , nóng ?”
A Phúc A Thọ vốn đang tận hưởng cái ôm yêu thương của Lâm Nhược, đột nhiên thấy một câu như liền sửng sốt, tất cả đều cúi đầu xuống . Quả nhiên A Phúc đầy lông bạc, A Thọ một lông đen, chiều dài đều vượt quá 10 centimet.
“A ô!” “Gâu gâu~”
“Ha ha ha”
Sau khi A Phúc A Thọ thăng cấp, Lâm Nhược thu chúng gian . Sau khi thăng cấp A Phúc A Thọ đều dài 8 mét, chiều cao cũng vượt quá năm mét, thực sự là cự thú , Lâm Nhược mặt chúng trông quá đỗi nhỏ bé.
Lâm Nhược điều khiển tinh thần lực, cẩn thận cạo lông cho chúng. Lần A Phúc và A Thọ ngoan ngoãn để Lâm Nhược cạo cả lông đầu, vì gì khác, đó để lúc đó quá nóng !
Đứng thời tiết nóng bức như thế , nhan sắc tính là gì! Thoải mái là !
Sau đó Lâm Nhược dọn dẹp sạch sẽ bộ vụn lông chúng cất , mới thả chúng khỏi gian, chuẩn cho chúng chậu thịt thú lớn, để chúng bổ sung năng lượng.
Lần chúng ăn thẳng 200 cân thịt thú mới coi như là ăn no, chạy đến chậu nước ch.óp chép uống một chậu nước hồ, mới coi như là ăn xong. Ăn xong chúng chạy ngoài quyết đấu với A Liễu, xem xem chúng bây giờ đ.á.n.h A Liễu .
Lâm Nhược ở cửa hai con cự thú vọt lên cao mấy chục mét đ.á.n.h say sưa với một cái cây khổng lồ cao 50 mét, dường như quan tâm đến thời tiết nóng rực đó. Sau khi chúng thăng cấp, bây giờ dường như cũng thích nghi với nhiệt độ ban ngày của cực nhiệt.
Cho dù bây giờ là buổi sáng, là nhiệt độ cao nhất của cực nhiệt, nhưng chúng thể chạy nhảy tùy ý ở bên ngoài như còn sợ hãi nhiệt độ cao nữa, Lâm Nhược vui.
Cô lau mồ hôi trán, cảm thấy một trận nóng nảy. Ánh sáng xanh trong mắt cô lóe lên, dòng nước mát lạnh nhanh ch.óng lưu chuyển , giúp Lâm Nhược xua tan sự nóng bức . So thì khả năng thích nghi của cô thực sự quá kém.
Cô bếp dùng sữa chua và trái cây tự cho một bát hoa quả dầm mát lạnh, vội vàng ăn xong, cũng gọi A Phúc và A Thọ, liền về phòng ngủ...
Trên đỉnh núi chính của Yên Sơn, một nhóm đang nhanh ch.óng luồn lách trong rừng núi. Bọn họ từng đều mặc trang phục của Căn cứ Khải Nguyên, chính là đội dị năng do Đỗ Tuyết Đình dẫn dắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-tram-ty-vat-tu-song-sot-trong-dai-nan-tan-the/chuong-152-a-phuc-a-tho-lai-thang-cap.html.]
Đỗ Tuyết Đình cảnh giác ở phía nhất, một ngọn cỏ nhỏ màu xanh biếc luôn cô nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay. Dọc đường chậm, nhưng bọn họ một vòng lớn như , chỉ gặp mười mấy con thú biến dị lác đác đến tấn công, ngoài gặp bất cứ thứ gì khác, cho đến khi về đến căn cứ đều gặp kẻ địch.
Đỗ Tuyết Đình tỏa sự tức giận. Lần ngoài mà chỉ thu hoạch mười mấy viên tinh hạch thú biến dị, kẻ g.i.ế.c dị năng giả đó mà còn thể cảm nhận mức độ cường hãn của đội ngũ bọn họ, để lựa chọn tay !
“Ngày mai tiếp tục, xem đối phương sợ . Lúc ngoài nữa, dị năng giả đừng lẻ, cố gắng 3-4 dị năng giả một đội, đều nhớ đến phòng thí nghiệm, cấy thiết định vị trong cơ thể, như chắc là vấn đề gì .”
Nói xong Đỗ Tuyết Đình liền thấy nhân viên công tác đến giục cô , đây là đến tìm cô thúc đẩy lương thực. Trong lòng cô dâng lên sự bực bội vô hạn, cảm giác khác chi phối khiến đặc biệt chán ghét!
nghĩ đến chuyện , cô vẫn bước theo bước chân của nhân viên công tác đó.
Vốn tưởng chuyện tìm cách giải quyết, nhưng sự thật như .
“Không xong ! Không xong ! Chị Đình!” Nữ dị năng giả hệ Phong đó chạy phòng việc của Đỗ Tuyết Đình, mặt còn mang theo tia hoảng hốt.
Động tác tay Đỗ Tuyết Đình dừng , tiếp tục truyền dị năng trong đất: “Lại nữa?”
Nữ dị năng giả đó đến mặt Đỗ Tuyết Đình, cúi xuống, : “Hôm nay Lục Hạo dẫn đội ngoài, còn mang theo hai dị năng giả cấp 1, kết quả đến bây giờ vẫn về, giống như những đó.”
“Bọn họ đến phòng thí nghiệm cấy thiết định vị ?” Đỗ Tuyết Đình đầu nữ dị năng giả đó. Lần nếu cấy , bọn họ thể vị trí cụ thể của kẻ địch .
“Lục Hạo cấy, hai dị năng giả cấp 1 khác cấy , nhưng vị trí của bọn họ luôn di chuyển, chúng bây giờ ai dám tìm.”
“ là đồ vô dụng!” Đỗ Tuyết Đình tăng cường xuất dị năng, cưỡng ép thúc chín nhanh những củ khoai lang . Cô nhanh ch.óng dậy, lúc dậy, cơ thể lảo đảo.
“ xem thử.”
Lần Đỗ Tuyết Đình mang theo ai, chỉ tự mang theo định vị và camera siêu nhỏ xuất phát.
Cô nhanh ch.óng tiến lên theo tuyến đường mà phòng thí nghiệm đ.á.n.h dấu. Đột nhiên cô cảm thấy một trận nguy hiểm, cơ thể bản năng lăn vòng sang một bên, đó liền thấy mặt xuất hiện một con hổ khổng lồ dài hơn mười mét!
Đồng t.ử cô co rụt , lúc vươn tay , vài sợi dây leo nhanh ch.óng tấn công về phía con hổ. Con hổ tốc độ nhanh vô cùng, ngừng đổi hướng, nhanh ch.óng chạy về phía cô .
Đỗ Tuyết Đình cực tốc dậy, một sợi dây leo tay quấn lấy một cái cây lớn bên cạnh. Mượn lực của cái cây lớn và dây leo, cả cô bay v.út sang một bên, tránh thế công mãnh liệt của con hổ.
Cô thể cảm nhận con hổ chỉ là tốc độ mà sức mạnh đều vượt xa bất kỳ con thú biến dị cấp 2 nào cô từng gặp đây, đây chắc chắn thăng lên cấp 3 !
Cô căn bản là đối thủ! Bây giờ việc cô là giữ lấy cái mạng bỏ chạy!
Cô ngừng đổi hướng bỏ chạy, dây leo ngừng tấn công con hổ biến dị đang bám sát buông phía , nhưng con hổ biến dị ngừng né tránh, còn thể nhanh ch.óng rút ngắn cách giữa bọn họ.
Ngay lúc cách giữa bọn họ rút ngắn xuống còn vài chục mét, con hổ đó bổ nhào về phía cô , Đỗ Tuyết Đình sợ đến vỡ mật.
lúc , “Pằng!” Một tiếng s.ú.n.g nổ vang lên phía .
Con hổ lăn vòng sang một bên né tránh, đầu một cái, liền thấy phía một đám đông đang truy kích tới. Cái mũi to của nó chun một cái, phát hiện bên trong mấy dị năng giả, còn cầm loại v.ũ k.h.í lợi hại đó.
Trên mấy dị năng giả đó sáng lên ánh sáng, từng luồng tấn công đ.á.n.h về phía con hổ biến dị.
Nó Đỗ Tuyết Đình phía một cái, trong mắt lóe lên tia tàn độc, bổ nhào về phía , tránh những dị năng tấn công tới, đồng thời há to miệng c.ắ.n về phía Đỗ Tuyết Đình.
chân Đỗ Tuyết Đình đột nhiên xông hai sợi dây leo thô to nâng bổng cả cô lên trung, tránh cú bổ nhào .
Đỗ Tuyết Đình sợi dây leo vươn cao mấy chục mét đó, sắc mặt trắng bệch, sợ đến run rẩy, nhưng cô vẫn thúc đẩy vô gai nhọn sắc bén dây leo, ngăn cản con hổ đó tiếp tục tấn công dây leo.
Con hổ hận thù Đỗ Tuyết Đình một cái, thấy một đòn thành, phía đuổi tới, còn cơ hội nữa, đuôi hổ nhanh ch.óng quét ngang, cả con hổ cực tốc chuyển hướng, bỏ chạy trong khu rừng rậm rạp bên cạnh.
Đỗ Tuyết Đình cảm nhận thở nguy hiểm phía biến mất, lúc mới thể thở dốc. Hai sợi dây leo khổng lồ đó cũng hóa thành những điểm sáng màu xanh lá cây tiêu tán trong trung.
Vừa để bỏ chạy cô tiêu hao ít dị năng, cộng thêm sự căng thẳng sợ hãi , cô ngã mạnh xuống đất, cả đều kiệt sức.
Đám xông tới phía Đỗ Tuyết Đình cũng rõ , là đội dị năng của Căn cứ thành phố B, trong tay bọn họ còn cầm Súng Tinh Năng mà Căn cứ Khải Nguyên hằng mơ ước.
Họng s.ú.n.g đen ngòm đó chĩa thẳng đầu cô , những cô với ánh mắt đều tỏa sự lạnh lẽo.
“Đỗ Tuyết Đình, theo chúng một chuyến .”