Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sống Sót Trong Đại Nạn Tận Thế - Chương 153: Biết Được Sự Thật
Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:39:57
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đèn tiết kiệm điện trong căn cứ lòng đất sáng cả ngày, mặc dù một nơi vẫn tối tăm, nhưng ảnh hưởng đến việc sống sót bình thường thấy đồ vật.
Những sống sót sống ở trong thể khôi phục sinh hoạt bình thường. Mặc dù cũng vô cùng nóng, nhưng điện lực của căn cứ chống đỡ, so với nhiệt độ bên ngoài ít nhất cũng thấp hơn mười độ. Trong thời tiết như thế , chênh lệch mười độ thực sự thể cứu sống nhiều .
Đỗ Tuyết Đình theo dị năng giả của Căn cứ thành phố B trở về Căn cứ thành phố B. Vừa bước căn cứ lòng đất, cô cảm nhận sự khác biệt. Trên mặt những sống sót sinh sống ở đây nụ , điều khác với dáng vẻ t.ử khí trầm trầm của Căn cứ Khải Nguyên.
Trong lòng cô bất giác lấy Căn cứ thành phố B và Căn cứ Khải Nguyên so sánh các hạng mục, kết quả gì bất ngờ, Căn cứ Khải Nguyên t.h.ả.m bại. Cô đang nghĩ ban đầu tại rời khỏi một căn cứ như để theo đến Căn cứ Khải Nguyên chứ?
Đi theo suốt dọc đường, cô nhốt trong nhà tù dành cho dị năng giả ở tầng của căn cứ lòng đất.
Cô giường trong nhà tù, hề lo lắng chút nào. Cô Dương Tùng Minh nhất định sẽ để cô cứ ở Căn cứ thành phố B như . Một là vì cô quá nhiều bí mật của , hai là Căn cứ Khải Nguyên cô , sản xuất lương thực theo kịp, nhiều sẽ chịu đói.
Hắn nhất định sẽ cứu cô , cô chỗ dựa nên sợ.
“Cạch” Cửa mở , bước đầu tiên là Trần Dục. Sắc mặt Đỗ Tuyết Đình lập tức trầm xuống, cô ghét nhất bộ mặt lạnh lùng vô tình mang theo chút kiêu ngạo của Trần Dục.
Đi theo Trần Dục là Diệp Lẫm. Sắc mặt Đỗ Tuyết Đình càng thêm khó coi, hai cô ghét nhất ở Căn cứ thành phố B đều tụ tập đủ . Trong mắt cô lóe lên ánh sáng nguy hiểm, chi bằng g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả bọn họ cùng một lúc!
Trần Dục cảm nhận sát ý của Đỗ Tuyết Đình. Anh rút một khẩu Súng Tinh Năng từ bên hông cầm trong tay. Nếu Trần Dục cấp 2 dựa dị năng và thủ thể đ.á.n.h ngang ngửa với Đỗ Tuyết Đình, thì bây giờ thể dễ dàng miểu sát cô !
Khoảnh khắc Đỗ Tuyết Đình thấy Súng Tinh Năng, cơ thể cứng đờ, ngay đó hận thù đầu sang một bên. Nhân viên nghiên cứu khoa học của Căn cứ Khải Nguyên đúng là đồ vô dụng, đến bây giờ mà ngay cả một khẩu cũng nghiên cứu , nếu cô đến nỗi hôm nay suýt chút nữa con hổ biến dị đó g.i.ế.c c.h.ế.t!
Diệp Lẫm tại chỗ cô : “ hỏi cô bí mật của Căn cứ Khải Nguyên cô cũng sẽ , đến chỉ hỏi cô một câu, tại cô g.i.ế.c và Trần Dục.”
Trong mắt lóe lên tia sáng tối tăm. Nếu Đỗ Tuyết Đình phá hoại mối quan hệ giữa hai căn cứ, từ đó khiến hai căn cứ tự tàn sát lẫn , cô đắc lợi ở giữa, cho dù chịu áp lực lớn đến cũng g.i.ế.c cô !
Đỗ Tuyết Đình lạnh một tiếng: “Phó căn cứ trưởng là g.i.ế.c quá nhiều nên nhớ ? Ngay cả tìm thù cũng khác tại tìm thù.”
“ từ trận động đất lớn từng khỏi căn cứ, g.i.ế.c thế nào?” Diệp Lẫm nhíu mày.
Đỗ Tuyết Đình đột ngột , trong ánh mắt mang theo sự chất vấn: “Quan Chí Hằng quên ! Anh cùng các nhiệm vụ! Kết quả thì ! Các g.i.ế.c , cướp xe của ! Các ngoài miệng thì đường hoàng, nhưng lén lút những trò gì!”
Diệp Lẫm nhíu mày, ngờ Đỗ Tuyết Đình g.i.ế.c bọn họ là vì Quan Chí Hằng. Cẩn thận quan sát thần thái của Đỗ Tuyết Đình, xác nhận tính chân thực trong lời của cô .
Đợi đến khi xác định Đỗ Tuyết Đình là sự thật, trong lòng nhẹ nhõm, thở dài : “Quan Chí Hằng do chúng g.i.ế.c c.h.ế.t. Lúc đó kho lương thực thành phố J chúng , cây hòe biến dị bên trong g.i.ế.c c.h.ế.t. Chúng quả thực trưng dụng xe của các , nhưng lúc đó đoàn xe còn một ai sống sót.”
Đỗ Tuyết Đình luôn Diệp Lẫm, đợi Diệp Lẫm xong, cô mới khẩy một tiếng: “Tất cả của Căn cứ Khải Nguyên đều c.h.ế.t , tất cả chiến sĩ của Căn cứ thành phố B đều lời , tự nhiên gì thì là nấy.”
Diệp Lẫm Đỗ Tuyết Đình dầu muối ăn, cuối cùng gì, cùng Trần Dục rời khỏi nhà tù dị năng giả.
Đợi Diệp Lẫm , Đỗ Tuyết Đình tựa tường. Cô cố gắng đuổi những lời của Diệp Lẫm khỏi đầu, nhưng những lời luôn văng vẳng bên tai cô .
Quan Chí Hằng gì, cô .
Lúc đó nội gián của Căn cứ thành phố B gửi tin nhắn cho Dương Tùng Minh, Diệp Lẫm dẫn đội vận chuyển lương thực đến kho lương thực thành phố J. Dương Tùng Minh ngay lập tức tìm Quan Chí Hằng, nhiệm vụ đầu tiên giao cho là trừ khử Diệp Lẫm, nhiệm vụ thứ hai mới là vận chuyển lương thực về.
Cho nên khi Đỗ Tuyết Đình tin Quan Chí Hằng c.h.ế.t, mới nhận định là Căn cứ thành phố B và tên dị năng giả hệ Băng đó.
Đỗ Tuyết Đình ha hả, thần tình trong mắt mấy phen đổi, cuối cùng mới từ lạnh lẽo chuyển sang điên cuồng. Diệp Lẫm khéo ăn khéo , bọn họ hung thủ thì cô tin ? Hoang đường!
Đợi đến khi Dương Tùng Minh hai ngày dẫn theo dị năng giả hệ Không gian đón Đỗ Tuyết Đình về, Đỗ Tuyết Đình tiều tụy trông thấy bằng mắt thường.
Lên xe, mới ánh mắt lạnh lẽo Đỗ Tuyết Đình: “Cô để cứu cô , căn cứ trả giá bao nhiêu ?!”
Nghĩ đến sự đe dọa của Trịnh Khải Minh và Diệp Lẫm đối với , cơn tức giận trong lòng khó tiêu tan, ngay đó ánh mắt thâm trầm Đỗ Tuyết Đình một cái. Căn cứ thành phố B bây giờ giá trị vũ lực cường đại từng , trêu nổi, thì chỉ thể nắm thóp Đỗ Tuyết Đình, đợi đến khi cô còn giá trị...
Đỗ Tuyết Đình nhún vai: “ là vì nhiệm vụ mới bắt, điều ông nên , ông cũng thể cứu , ở Căn cứ thành phố B cũng thể sống .”
Dương Tùng Minh hít sâu một , thu hồi ánh mắt: “Rất , cô ngoài thăm dò gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-tram-ty-vat-tu-song-sot-trong-dai-nan-tan-the/chuong-153-biet-duoc-su-that.html.]
Đỗ Tuyết Đình lúc mới nhớ đến con hổ biến dị đó, nghĩ đến cảnh tượng thập t.ử nhất sinh đó, cô nhíu mày: “Trước đó luôn tập kích dị năng giả của căn cứ chắc là một con hổ biến dị cấp 3, dáng vẻ của con hổ dường như nhắm căn cứ chúng .”
“Hổ biến dị cấp 3...” Dương Tùng Minh khiếp sợ, hóa trong những thú biến dị cũng xuất hiện cấp 3 , ngay cả Đỗ Tuyết Đình cũng đối phó , thì thật là khó giải quyết .
Đỗ Tuyết Đình giọng lạnh lùng tiếp tục : “Hơn nữa con hổ cực kỳ thông minh, đ.á.n.h giá thực lực đội dị năng ngoài của chúng , cho dù chúng tập hợp dị năng giả rầm rộ săn g.i.ế.c cũng thể sẽ vồ hụt.”
“Chuyện tạm gác , tiên thông báo cho dị năng giả của căn cứ tạm thời đừng khỏi căn cứ nữa.” Dương Tùng Minh xong câu liền nhắm mắt lên tiếng nữa.
Trong lòng tính toán vắt kiệt tia giá trị cuối cùng Đỗ Tuyết Đình.
Đỗ Tuyết Đình cũng đầu ngoài cửa sổ, đang suy nghĩ điều gì...
“Gào!”
“Gâu gâu!”
Dưới màn đêm rộng lớn, một vầng trăng sáng treo lơ lửng trung. Dưới ánh trăng chiếu rọi, trong rừng núi vài bóng dáng đang di chuyển nhanh ch.óng. Lông đen của A Thọ còn, chỉ còn một vệt màu da thịt, trong môi trường như thế đặc biệt bắt mắt.
Phía vài con thú biến dị cấp 1 đang ngừng đuổi theo nó. Từng đôi mắt mang theo màu đỏ như m.á.u chằm chằm bóng lưng phía , sợ theo mất dấu, mùi m.á.u thịt của nó thực sự quá thơm.
A Thọ chạy , cũng dùng hết sức, cứ để bầy thú biến dị nhanh chậm theo cách nó vài chục mét.
Đợi đến vành đai ngoài của pháo đài, nó nhanh ch.óng chạy trong khu rừng biến dị đó. Mấy con thú biến dị nghi ngờ gì, nhanh ch.óng theo trong rừng.
khi trong chúng liền cảm nhận thở nguy hiểm, bước chân khựng , bắt đầu ngừng quan sát bốn phía, bước chân từng bước lùi về . muộn , cây biến dị rậm rạp phía vươn những cành cây dài chặn đường của chúng.
A Thọ chạy nhanh vài bước, đến mặt A Phúc đợi từ lâu, hất cằm lên, sủa “gâu gâu” hai tiếng với A Phúc. A Phúc hiểu , ngay đó trợn trắng mắt, chỉ thêm một con thôi mà, kiêu ngạo cái gì!
Mấy con thú biến dị đó cảm thấy nguy hiểm phía , lập tức chạy về phía A Phúc A Thọ, đột nhiên cảm thấy chân đau nhói. Cúi đầu xuống, móng vuốt của chúng cỏ biến dị bên cắt thương, m.á.u đang nhanh ch.óng trào .
A Phúc và A Thọ mấy con thú biến dị đó từ từ thực vật biến dị xung quanh bao vây, đầu trở về pháo đài, kế hoạch cho ăn hôm nay thành!
Lâm Nhược đang rèn luyện trong phòng huấn luyện, qua cửa sổ thấy hai bóng dáng khổng lồ chạy về, khẽ một tiếng.
Mấy ngày nay những hành động nhỏ của A Phúc A Thọ cô cũng một chút. Chúng bây giờ ngoại trừ mỗi ngày ngoài săn, còn dẫn một động vật biến dị thèm thuồng m.á.u thịt của chúng trong khu rừng biến dị bên ngoài, để những thực vật biến dị hấp thụ m.á.u thịt. Chắc là thấy hành động dọn dẹp chuột biến dị của cô hôm đó, tưởng cô nuôi chúng.
Lâm Nhược đoán , cũng giải thích. Những thú biến dị thể dẫn đến vốn dĩ tập kích A Phúc và A Thọ, ăn cũng là đáng đời.
Thực vật biến dị trong rừng mấy ngày nay, ngày nào cũng thịt ăn, kéo theo màu sắc của lá cây cũng trở nên đậm hơn, mọc cũng cao hơn .
A Liễu từ từ hấp thụ nước hồ hôm nay, cành liễu đung đưa chậm rãi ngọn cây, luôn tỏa áp lực. Thực vật biến dị xung quanh đây một cây nào dám khiêu khích uy nghiêm của nó.
Đợi A Phúc và A Thọ trở về trong pháo đài, nền tảng pháo đài còn đặt hai con thú biến dị chúng săn về hôm nay. Hai con đều là thú biến dị cấp 2, hiện tại cấp 3 tổng cộng cũng mấy con. Những con Lâm Nhược từng thấy ngoại trừ con hổ biến dị đó, chỉ còn A Phúc và A Thọ.
Đợi Lâm Nhược từ phòng huấn luyện , liền thấy hai con ch.ó lông đang sấp bên cạnh chậu băng thè cái lưỡi to nghỉ ngơi.
Biết chúng chạy nóng , cô lấy từ trong gian ba quả dưa hấu xuất hiện trong bếp, trong đó hai quả tỏa lạnh.
Cô đặt hai quả chậu ăn của A Phúc A Thọ: “Lại ăn quả dưa hấu .”
Sau đó cô bước khỏi pháo đài, đưa quả dưa hấu ướp lạnh đó cho A Liễu. Cành liễu của A Liễu cọ cọ mặt Lâm Nhược, mới nhận lấy quả dưa hấu từ tay Lâm Nhược, nhanh ch.óng hút cạn.
Thực vật xung quanh cũng vươn dài cành lá ở bên ngoài, nhưng dám đến gần.
Ăn xong bữa tối, Lâm Nhược về phòng quần áo. Hôm nay là thời gian hẹn với nhóm Triệu Huy, đến lúc cất lưới .
Cô vẫy tay gọi A Phúc A Thọ: “A Phúc A Thọ, chúng g.i.ế.c !”