Con mèo đen như thứ gì đó thu hút, từ cây lao thẳng xuống, ngoạm lấy tinh hạch định bỏ chạy.
Hùng Thái nhanh tay ném "lồng giam", may mắn nhốt nó.
Con mèo đen lúc mới hoảng sợ, trong chiếc l.ồ.ng vô hình va đập lung tung, kêu meo meo t.h.ả.m thiết.
Trong lòng Hùng Thái dâng lên một chút kɧoáı ©ảʍ, siết c.h.ặ.t l.ồ.ng , khiến nó kêu thành tiếng.
Hùng Thái chút đắc ý quên hình, hành hạ quá lâu, đến khi nới lỏng thì con mèo mềm nhũn.
Hắn sợ hãi tưởng nó c.h.ế.t, cẩn thận sờ thử mới phát hiện nó chỉ ngất .
Hùng Thái thở phào nhẹ nhõm, giấc mộng rượu ngon của đều dựa con mèo c.h.ế.t .
Vì thời gian quá muộn, Bàn Liễu Sơn đóng cửa, đành mang con mèo về chỗ ở của , định ngày mai sẽ tặng quà.
Trở về căn lều rách nát của , định nhét con mèo bao tải buộc c.h.ặ.t , thì đại nhân vật liền kinh ngạc hỏi:
Vân Mộng Hạ Vũ
"Anh bắt mèo ở , cho xem."
Hùng Thái ném con mèo đang hôn mê cho , :
"Mèo hoang bắt ven đường."
Thẩm Vấn Trình cận thị nặng, kính mắt mất đường, nhận lấy con mèo kỹ, nhưng chạm lông, liền cau mày :
"Tuyệt đối mèo hoang, chắc chắn là mèo nhà, hơn nữa chủ nhân chắc chắn cưng chiều nó, cho ăn đồ , nếu lông thể mượt như , thịt cũng chắc nịch, khuyên nên trả nó về chỗ cũ, trong mổ thế mà còn thể nuôi thú cưng như , thực lực của chủ nhân chắc chắn tồi."
Hùng Thái tin: "Lúc bắt nó, đứa trẻ con ở bên cạnh thấy nó suốt ngày chạy lung tung bên ngoài, căn bản ai quản, chính là mèo hoang."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-292.html.]
Qua những ngày chung sống, Thẩm Vấn Trình phát hiện Hùng Thái là một lười ngu ngốc, lý lẽ với mãi mãi cũng thông, nhưng vẫn nhịn hỏi:
"Con mèo chạy rong bên ngoài, thấy nó ăn rác bao giờ ? Chỉ mèo nuôi mới kén ăn."
Hùng Thái nhớ trải nghiệm bắt mèo, trong lòng chột ba phần, nhưng nghĩ đến giấc mộng Bàn Liễu Sơn...
Hắn giật lấy con mèo trong lòng Thẩm Vấn Trình, nhét bao tải buộc c.h.ặ.t miệng , trừng mắt :
"Họ Thẩm, nhất đừng xen chuyện của khác, bây giờ còn dựa mà sống, đồng bọn của gặp thì hãy ngậm miệng cho ."
Thẩm Vấn Trình mím môi, thầm nghĩ tìm một tên ngu ngốc lòng xa như để cứu .
Anh thật sự một ngày cũng chịu đựng nổi nữa.
May mà đồng bọn của liên lạc với Thiếu tướng Thời của căn cứ Đông Dương, bọn họ nhiệm vụ xong về căn cứ ngang qua trạm cũ, tiện đường đến đón , chắc ngày mai hoặc ngày sẽ đến. ...
Bên Tô Đào tìm kiếm khắp nơi cả một đêm, mắt đều đỏ hoe.
Cho đến khi trời sáng cô vẫn thấy con trai mèo bảo bối của , lo lắng đến mức nước mắt sắp trào .
Thích Vân Lam chạy tới chạy lui giữa Đào Dương và Bàn Liễu Sơn, điều tra tất cả những lạ mặt xuất hiện trong camera giám sát hai ngày gần đây, từng loại trừ.
Bùi Đông cũng gọi điện đến, an ủi Tô Đào, cao dùng "thiên nhãn" tìm kiếm và loại trừ.
Xét thấy dị năng đặc biệt của Hắc Chi Ma, kỳ thực chỉ quân đội khai hoang, mà cả quân đội phòng thủ của bọn họ cũng thèm , nhưng thấy Tô Đào quý trọng nó, nên Bùi Đông cũng từng mở miệng.
Mấy phó quan bên cạnh Hắc Chi Ma mất tích, cũng đều lo lắng, sợ nó rơi tay kẻ , cũng sợ kẻ lợi dụng dị năng của nó.
Mà bên , Hùng Thái hề những chuyện xảy đêm qua, ngủ một mạch đến sáng, đang định xách bao tải đến Bàn Liễu Sơn tặng quà, thì phó thủ lĩnh trạm cũ là Khúc Tĩnh Văn tìm đến.