Bùi Đông chỉ hồ sơ của Thịnh Vu Thanh :
"Đứa nhỏ khá , lanh lợi, dị năng mới thức tỉnh cách đây lâu, gọi là "điều khiển", thể điều khiển 1-2 dị năng giả hệ phi tinh thần trong thời gian ngắn, tính ứng dụng khá cao."
Tô Đào xua tay: "Không, tuy hiểu các chiến lược chiến trường của , nhưng cũng hiểu, với dị năng của Thịnh Vu Thanh, khi gặp trận chiến lớn, nếu thể điều khiển thủ lĩnh của đối phương, sẽ giành chiến thắng tuyệt đối."
Bùi Đông gật đầu: "Cô đúng, hơn nữa nếu dị năng của đứa nhỏ tiến hóa, lẽ chỉ thể điều khiển con , mà cả zombie cũng nên."
Tô Đào kinh hãi: "Vậy mà chị còn phê duyệt đơn xin của cô bé, cô bé ở quân đội đúng là lãng phí nhân tài."
Bùi Đông : "Chính vì cô bé đủ tiềm năng, nên mới phê duyệt, cô nghĩ sẽ cho phép một dị năng giả bất tài ở bên cạnh cô ? Hơn nữa bản cô bé cũng theo cô."
Tô Đào một nữa kiên quyết từ chối, giọng nghiêm túc:
"Chị Bùi, thường xuyên khỏi khu vực quản lý của , bình thường đều an , so với , dân Đông Dương càng cần một dị năng giả mạnh mẽ và tiềm năng, môi hở răng lạnh, chỉ khi Đông Dương vững mạnh, Đào Dương mới thể duy trì hòa bình và yên tĩnh như hiện tại, thể ích kỷ như ."
Bùi Đông im lặng hai giây, gật đầu:
"Vậy cô cứ tiếp tục xem hồ sơ , sẽ chuyện với Thịnh Vu Thanh."
Tô Đào thở phào, cúi đầu xem tiếp, cuối cùng chọn ba dị năng giả, hai nữ một nam, tuổi đều quá hai mươi, hơn nữa dị năng đều là hệ hỗ trợ phòng thủ.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Ba ý định ở Đào Dương thế nào?" Tô Đào hỏi.
Bùi Đông xem qua từng , :
"Danh sách đưa cho cô đều là những sẵn lòng ở Đào Dương, hai cô gái cô chọn ý định khá cao, dù cũng là con gái, là dị năng hệ hỗ trợ, vốn chiến trường, ở Đào Dương là con đường nhất cho họ."
"Còn con trai , cũng ý định, nhưng điều kiện."
"Điều kiện gì?"
Bùi Đông chậm rãi :
"Em gái ruột của bắt cóc cách đây mấy năm, đó biệt tăm, điều kiện ở Đào Dương là, cần cô giúp tìm ."
Tô Đào lập tức quyết định, nhưng vẫn tìm hiểu thêm về ba họ, liền hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-334.html.]
"Nhân phẩm thế nào?"
Bùi Đông gọi giáo viên của ba họ đến, để Tô Đào hỏi han kỹ càng.
Hỏi xong gọi đến.
Hai cô gái, một cao một thấp, cô gái cao tên là Bối Kiều, da trắng mắt to, là một tiểu mỹ nữ, tính cách cũng hoạt bát, thấy Tô Đào tiên là ngẩn , lập tức nở nụ :
"Bà chủ Tô trẻ quá, trông còn nhỏ hơn cả , quá, còn lo bà chủ Đào Dương là bà già, khó chuyện thì khổ lắm."
Cô gái thấp hơn tên là Đồng Kỳ, bĩu môi gần như thể nhận , nhỏ giọng :
"Người chọn cô còn ..."
Bùi Đông thấy liền nhíu mày.
Tô Đào cũng để ý, hỏi họ: "Tại ở Đào Dương?"
Bối Kiều sợ khác cướp lời, nhanh nhảu :
"Bây giờ ai mà đến Đào Dương chứ, ăn ngon ở , cần chiến trường, bố ở Đào Dương, cả đời an ."
Về điểm , Đồng Kỳ cũng đồng ý, gật đầu gì.
Tô Đào chuyển giọng, hỏi: "Vậy nếu Đào Dương còn an nữa, hoặc tấn công thì ?"
Bối Kiều phì : "Sao thể chứ."
Tô Đào vẫn mỉm : "Nếu thật sự ngày đó thì ?"
Bối Kiều sự nghiêm túc trong nụ của cô, cứng , thu nụ gì.
Tô Đào Đồng Kỳ.
Ánh mắt Đồng Kỳ lảng tránh, giữ im lặng.