Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 344

Cập nhật lúc: 2026-01-14 23:50:36
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn cơm trưa xong, Tô Đào như thường lệ đến văn phòng xử lý công việc, Lôi Hành đột nhiên tìm đến, đến văn phòng cô cũng khách sáo, tự lục tủ lạnh, tìm một hồi liền sang hỏi cô:

 

"Ở đây cô sữa ?"

 

Tô Đào : "Không , chỉ nước ngọt."

 

Lôi Hành đành thỏa hiệp lấy một chai nước ngọt, mở nắp uống ừng ực, cái cổ họng như cống thoát nước , mấy giây hết sạch chai nước ngọt.

 

Uống xong, vuốt tóc ngắn màu vàng, Tô Đào, tiếc nuối :

 

"Bà chủ Tô, chúng lẽ tạm biệt cô ."

 

Tô Đào sững , nhớ Báo Đồ đúng là đến Đào Dương tròn một tháng, liền hỏi:

 

"Có nhiệm vụ mới ?"

 

Lôi Hành ném chai nước rỗng thùng rác ở phía xa một cách chính xác, lắc đầu :

 

"Chúng một mảnh đất nhỏ bên ngoài, rời quá lâu dễ chiếm đóng, về xem thử, nếu xem xong cũng nhận nhiệm vụ phù hợp, chúng vẫn sẽ Đào Dương, cần quá lo lắng cho ."

Tô Đào: "Đi thong thả."

 

Vân Mộng Hạ Vũ

"Cô thật vô tình, còn cố tình để Hỏa Xà, chỉ thể giúp cô trông chừng Sương Mù, mà còn thể thiêu đám khốn nạn lão trạm thành tro thời khắc quan trọng."

 

Tô Đào dịu giọng: " đùa thôi, đường chú ý an , gần đây... yên bình, cẩn thận một chút, gì cần cứ tìm ."

 

dám chuyện Cốt Dực trốn thoát, một là chính phủ công bố, hai là quá kinh khủng, dễ gây hỗn loạn và hoang mang.

 

Lôi Hành lộ hai chiếc răng nanh nhỏ:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-344.html.]

" cô sẽ lo lắng cho mà, nhất định sẽ sống thật , còn hưởng thụ đủ Đào Dương , nhưng mà khi lẽ một chuyện, cô và quản lý Trang đau đầu một chút, thằng nhóc Thần Dương theo chúng , khuyên ."

Tô Đào lập tức đau đầu như b.úa bổ: "Đều là do dụ dỗ nó."

 

Lôi Hành thừa nhận: "Đó là do chúng sức hút, còn cách nào khác, nhé, tối nay chúng sẽ , tránh cho nó loạn."

 

Ai ngờ, mấy Báo Đồ còn kịp , Thần Dương , chạy đến cầu xin Trang Uyển.

 

Trang Uyển thể để theo Báo Đồ, lạnh lùng :

 

"Không thể nào, con mới bao nhiêu tuổi mà cứng đầu , con bên ngoài nguy hiểm như thế nào , nếu con mệnh hệ gì, con còn để sống , thấy con sống ở Đào Dương quá sung sướиɠ , thế giới bên ngoài hiểm ác! Về bài tập !"

 

Thần Dương lay chuyển , liền đến cầu xin Tô Đào, lóc t.h.ả.m thiết:

 

"Chị Đào, chị giúp em với , lời chị nhất, cầu xin chị, Lôi họ giỏi, chắc chắn thể bảo vệ em, em sẽ hu hu hu oa—."

Tô Đào mắt mũi mũi tim, coi như thấy.

 

Trang Uyển tức giận: "Người dựa mà bảo vệ con?! Con tưởng con là ai? Mạt thế chỉ bản con mới thể bảo vệ ! Trước khi khả năng tự bảo vệ , con đừng hòng bước khỏi Đào Dương nửa bước!"

 

Tiếng của Thần Dương đột ngột dừng , nức nở :

 

"Em... em cũng thể tự bảo vệ , em b.ắ.n s.ú.n.g, Lôi dạy em một tháng, em học khá ..."

 

Trang Uyển hề nương tay : "Chỉ với chút bản lĩnh đáng kể của con, còn tự bảo vệ, cản trở là may ."

 

Thần Dương cứng cổ phản bác: "Mẹ coi thường con! Con b.ắ.n s.ú.n.g thật mà!"

 

Trang Uyển còn định gì đó, Tô Đào đột nhiên lấy s.ú.n.g của , nhét tay Thần Dương:

 

"Nào, thấy cột đèn cách đây tám mươi mét, hướng sáu giờ ? Bắn trúng nó, coi như con chút sức tấn công, sẽ cân nhắc họ , dẫn con chỗ nào xa xa một chút."

 

Loading...