Hà Mộng Khôi lạnh lùng , ngẩng đầu lên: "Ba đến đón ."
Kỷ Tài Triết giật : "Em chuyện của chúng với ba vợ ?"
Hà Mộng Khôi ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe: "Ba vợ? Anh chia tay với em , ba vợ nào chứ?! Tránh , sáng nay em sẽ ."
Kỷ Tài Triết thầm kêu , vốn tưởng rằng Tô Đào, thì hai Hà Mộng Khôi cũng cần.
Ai ngờ Tô Đào là khối sắt!
Không cẩn thận còn , mà mất mạng.
Anh dù cũng dám chọc nữa.
So sánh thì Hà Mộng Khôi hơn nhiều, dễ kiểm soát mềm lòng, gia thế cũng .
Đã mất dưa hấu, thể mất cả hạt vừng nữa.
Vân Mộng Hạ Vũ
Sau khi suy nghĩ, lập tức hạ xuống xin , thuận tiện dối đổ cho khác để thoát tội: "Mộng Mộng sai , em đ.á.n.h , là kiểm soát , nhưng cũng là Tô Đào quyến rũ , lúc đó chúng tham quan Đào Dương, thể em để ý, cô cứ liếc mắt đưa tình với , đó còn chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t với , đến Đào Dương mấy ngày liền, cô cũng từ chối thẳng thừng, cũng gặp , cứ dây dưa với , tưởng rằng..."
"Mộng Mộng! Anh thật sự , em đ.á.n.h ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-370.html.]
Hà Mộng Khôi tức giận đến mức sắp ngất xỉu.
Kỷ Tài Triết c.ắ.n răng, tự tát mặt bốn năm cái thật mạnh.
"Em đ.á.n.h, tự đ.á.n.h!"
Hà Mộng Khôi hoảng hốt, ngăn .
"Nếu em tha thứ cho thì sẽ cứ đ.á.n.h, đ.á.n.h c.h.ế.t thì thôi, dù em cũng sống nữa."
Hà Mộng Khôi giận xót: "Dừng ! Những gì đều là thật ? Là Tô Đào quyến rũ ?"
Kỷ Tài Triết thề độc: "Những gì đều là thật, nếu một câu giả dối sẽ c.h.ế.t t.ử tế, c.h.ế.t còn tang thi ăn thịt."
Nói xong còn vén áo cho cô xem vết bầm tím eo : "Sáng nay Tô Đào hẹn gặp , cô , chỉ cần thuyết phục ba thêm ba viên tinh hạch cho hợp đồng , cô , cô sẽ hiến cho , đương nhiên đồng ý! Cô tức giận đá một cái, còn gọi vệ sĩ bên cạnh đ.á.n.h chảy m.á.u mũi! Anh suýt nữa về gặp em nữa Mộng Mộng..."
Hà Mộng Khôi tức điên lên, tin lời , nhất thời căm ghét Tô Đào: "Đồ đĩ thỏa! Cướp chồng khác! Lúc đó em với Kỷ thúc thúc , Tô Đào giống , cái gì cũng cần chỉ cần tinh hạch, tham lam quá rõ ràng! Kỷ thúc thúc đúng là già lú lẫn, hợp tác với loại !"
Kỷ Tài Triết nắm tay cô: "Mộng Mộng, trải qua mới nhận thức sâu sắc em đến mức nào, nhất thời hồ đồ, em xem như phạm nguyên tắc, thì tha thứ cho , nhất định sẽ sống với em, một lòng một đối xử với em."
Hà Mộng Khôi mềm lòng, nhưng trong lòng vẫn còn tức giận: "Tuy , nhưng lớn ở , là cố ý gài bẫy , , em nuốt trôi cục tức , em với ba em! Đồ đàn bà c.h.ế.t tiệt họ Tô nhất định trả giá!"
"Em cho cô Hà Mộng Khôi em dễ bắt nạt, đàn ông của em ai chọc cũng !"