Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 387

Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:47:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Đào gật đầu tỏ vẻ hiểu.

 

Trọng Cao Dật thở dài: "Cứ mà nuôi thôi, e rằng qua khỏi năm nay."

 

Trịnh Tinh khi hiểu rõ tình hình của bà nội thì bình tĩnh chấp nhận, vuốt ve bàn tay già nua nứt nẻ của bà, nhỏ giọng :

 

"Sau nhà sạch sẽ để ở, cơm canh nóng sốt để ăn, cần lo cháu ngoài kiếm ăn gặp nguy hiểm nữa, bà cứ yên tâm dưỡng bệnh, ?"

 

Bà nội Trịnh chuyện cũng khó khăn: "Lạy... lạy Mai lão sư, bái... bái sư."

 

Ông Mai vội vàng ngăn .

 

Bà nội Trịnh nước mắt lưng tròng, lẩm bẩm nên lời.

 

Không khí chút nặng nề.

 

Tô Đào đúng lúc : "Phòng chuẩn xong, tòa nhà 3, phòng 1101."

 

Mọi đẩy bà nội Trịnh thang máy lên lầu, mở cửa thấy căn hộ một phòng ngủ một phòng khách mới tinh tươm sạch sẽ, bà cụ bỗng nhiên ho dữ dội.

Trịnh Tinh vội vàng đỡ bà, vỗ lưng bà: "Bà gì cứ từ từ , đừng vội, chậm thôi."

 

"Khụ khụ... Cháu... cháu thề với bà, thề, nhất định học hành chăm chỉ! Tuyệt đối ... lơ là!"

 

Trịnh Tinh sốt ruột đến đỏ mắt: "Cháu thề cháu nhất định sẽ học hành chăm chỉ, phụ sự dạy dỗ của thầy, phụ ơn của Bà chủ Tô."

 

Bà cụ ho dịu một chút, từ từ nhắm mắt, khóe mắt đọng nước mắt, nhưng khóe miệng mỉm .

 

Vân Mộng Hạ Vũ

Cuối cùng... dù bà c.h.ế.t, cháu trai bà cũng nơi nương tựa . ...

 

Ngày hôm , nhóm Báo Đồ cuối cùng cũng trở về.

 

"Không ba ngày , hôm nay là ngày thứ năm ."

 

Lôi Hành ghé đài phun nước rửa mặt, ngẩng mặt lên với vẻ mặt ướt sũng:

 

"Cô cũng hỏi gặp chuyện gì đường về muộn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-387.html.]

Tô Đào ít nhiều cũng nắm tính tình của , giống như dã thú, dù là cận cũng chiều chuộng.

 

đành lặp : "Trên đường gặp chuyện gì ? Nghiêm trọng ? Anh chứ?"

 

Lôi Hành nhe răng nanh : "Chuyện nhỏ, gần đây đường nhiều zombie, tiện tay giải quyết, nên chậm hành trình của chúng , , bất cứ lúc nào cũng thể đưa cô đến trạm cũ bắt sống Đàm Dũng."

 

"Mọi ? Cần gọi bác sĩ đến xem ?"

 

"Bác sĩ khám của các cô đến ?"

 

"Đến , nhưng đến chắc sẽ nữa." Tô Đào .

 

Lôi Hành khá bất ngờ:

 

"Không mỗi tháng chỉ đến năm ngày mười ngày ? Sao thế, đầu quân cho cô ? Nhân tài như lão đại của chịu thả?"

Tô Đào mím môi : "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà."

 

Cô lặng lẽ chỉ về phía Trang Uyển đang dạy dỗ con trai xa.

 

Lôi Hành ngẩn , haha lớn, đột nhiên hỏi:

 

"Anh là tên áo blouse trắng tay trói gà c.h.ặ.t gọi là hùng, còn ? tính ? giúp cô cứu , bảo vệ núi, còn chuẩn đưa cô xông đại bản doanh địch, bắt kẻ thù nữa."

 

"Tính tính tính, đại hùng."

 

Lôi Hành hài lòng, suýt chút nữa thành một đóa hoa mỏng manh.

 

Mồm To định gần chuyện thấy lão đại của như ... Cạn lời, , bỏ .

 

Lôi Hành vui vẻ, chỉ bây giờ liền bắt sống Đàm Dũng, củng cố thêm danh hiệu đại hùng của .

 

Tô Đào ngăn : "Để bác sĩ Trọng khám cho em của , nghỉ ngơi một đêm hãy , vội."

 

"Được, lời cô hết."

 

Lúc Thần Dương Trang Uyển mắng té tát chạy về phía Tô Đào và Lôi Hành.

 

Loading...