Lôi Hành toe toét: "Cho nên dù cô tiền tinh hạch, cứ việc ."
Tô Đào suy nghĩ một hồi, đưa tay :
"Được, nhưng đặt cọc cho hai viên tinh hạch, còn chi phí xây dựng cơ bản các tự lo, chắc ... để bảo Dung Dung tính toán báo cho ."
Lôi Hành sảng khoái, gọi Mồm To đến : "Nhả bốn viên tinh hạch cho Bà chủ Tô ."
Mồm To há to miệng, nhả bốn viên, lau qua loa áo đưa cho Tô Đào.
Tô Đào nhận cũng , nhận cũng xong, ấp úng:
"Hai viên thôi, bốn viên..."
Lôi Hành vỗ trán Mồm To một cái, tự lấy tinh hạch, đài phun nước rửa sạch sẽ đưa cho Tô Đào:
"Bốn viên là em bàn bạc , cô cứ cầm lấy, còn tiền thuê hàng tháng sẽ trả 10% thu nhập của lính đ.á.n.h thuê bọn cho cô, tính trung bình, chắc cũng 400-600 nghìn liên bang tệ mỗi tháng, tuy tiền nhiều, nhưng tinh hạch thu cũng chia cho cô 10%."
"Cô thấy thế nào?"
Tô Đào ngờ chuyện như : "Cả tiền lẫn tinh hạch đều đưa ?"
Theo cô , Báo Đồ là một đội lính đ.á.n.h thuê khá nổi tiếng, tiền công hậu hĩnh, tinh hạch thu chắc cũng ít.
Lôi Hành mỉm gật đầu.
Tô Đào mừng rỡ: "Thành giao thành giao, cố gắng đầu tháng 9 sẽ xây xong cho các ."
Vừa , giao khu đất 1000 mét vuông của Trạm Cũ cho Báo Đồ, khỏi tốn công quản lý. ...
Khu Đông
"Cố... Cố lão đại... Báo Đồ định bán mảnh đất đó..."
Cố Minh Trì vẫn bình thản, liếc thuộc hạ:
"Lôi Hành thích chỗ đó , cái nơi rách nát đó cũng giữ khư khư, bán? Thiếu tiền?"
Thuộc hạ nuốt nước miếng: "Nghe là tìm chỗ hơn ."
Vân Mộng Hạ Vũ
Cố Minh Trì lạnh: "Đi thì , đừng để gặp , thì nhổ sạch răng ."
Nói xong đợi một lúc thấy thuộc hạ vẫn yên tại chỗ, bực bội hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-396.html.]
"Còn chuyện gì nữa?"
Thuộc hạ run: "Báo Đồ bán cho ngài, chỉ cần 250 liên bang tệ..."
Cố Minh Trì nổi giận: "Hạ nhục ? Đi điều tra xem bọn chúng chuyển ! dám cướp địa bàn của bọn chúng một thì dám cướp hai!"...
Ngũ Chấn đang chăm sóc những cây non mới nhú mầm sân thượng của Đào Lý Lâu.
Sau khi trồng thành công một bông hoa bách hợp, hài lòng ngửi thử, ngẩng đầu về phía nhà kính trồng trọt ở xa, trong lòng cảm thấy bình yên, tĩnh lặng.
Vô thức đến Đào Dương gần nửa năm .
Những cơn ác mộng ở Thủ An dường như cũng rời xa .
Chỉ là nghĩ đến hai con Mẫn Đạt, vẫn chút áy náy trong lòng.
Có lẽ thời gian sẽ chữa lành tất cả, chỉ cần đừng ai nhắc .
Vậy mà nghĩ , đến khơi nỗi đau của .
Khi nhận điện thoại của Giang Thanh Hương, ngẩn , thậm chí nhất thời nhớ là ai.
"Tiểu Chấn , đang ở cái chỗ gọi là Đào Dương ở Đông Dương ? Vợ con thế nào, ở quen ?"
Mặt Ngũ Chấn lập tức sa sầm: "Giang tiểu thư, cô gì cứ thẳng."
Giang Thanh Hương khó chịu.
là khi hoạn nạn mới lòng , đồ vô ơn bạc nghĩa.
Ngày xưa Ngũ Chấn chỉ là một vườn nho nhỏ ở nhà cô .
Giờ thì, Thủ An đang lâm nguy, nhà họ Giang cũng khó mà tự bảo vệ , cho dù bao nhiêu v.ũ k.h.í, binh lính đủ lương thực cũng thoát .
Thỉnh thoảng Đào Dương ở Đông Dương vật tư, chỉ cần tiền là mua .
Cô mới bất đắc dĩ cầu cạnh vườn ngày xưa.
Chứ nếu cô mới chịu hạ như .
Giang Thanh Hương nhịn xuống, nhẹ nhàng hỏi: " chỉ hỏi , cái chỗ Đào Dương đó đáng tin , thật là vật tư , thật cho chị , chị sẽ bạc đãi ."