Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 418

Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:49:07
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vốn dĩ Tô Đào thích chọc tức , nếu chuyển đến ở địa bàn của cô , còn sẽ cho bao nhiêu sắc mặt, chịu bao nhiêu tức giận!

 

Hơn nữa chuyển đến là ngầm thừa nhận cùng đường, cần nương tựa Tô Đào ?!

 

Chỉ cần nghĩ đến thôi Cố Minh Trì gϊếŧ c.h.ế.t Trọng Cao Dật, kẻ đưa chủ ý .

 

Quả nhiên lúc để tên đến Đào Dương khám bệnh, ngay từ đầu sai lầm !

 

Trọng Cao Dật với giọng chân thành:

 

"Sếp Cố, ngài sẽ cảm thấy đến ở đây là mất mặt chứ? Ngài ngài chỉ quan tâm đến tính mạng của em , những thứ khác đều cầu ."

 

Cố Minh Trì: "... Cậu tin nếu thêm một câu nữa sẽ gϊếŧ ."

 

Trọng Cao Dật lập tức im bặt, nhưng nghĩ bản đang ở Đào Dương, núi cao hoàng đế xa, cần sợ, vì coi như thấy, tiếp tục với giọng chân thành:

"Sếp Cố, về đúng là thể cứu một , nhưng thể bảo đảm tính mạng của tất cả em, mà chuyển đến Đào Dương chỉ thể giải quyết vấn đề chỗ ở của em, còn thể bảo tính mạng của tất cả ."

 

Hắn dừng một chút: "Còn nữa, ngài còn thể thêm nhiều thời gian ở bên sếp Tô."

 

Cố Minh Trì lạnh: "Đây tính là cái lợi ích gì?"

 

Trọng Cao Dật khẽ: "Có lẽ ngài cần, nhưng gần sếp Tô hơn một chút, thuê một mảnh đất lớn..."

 

Chưa đợi đối phương nổi giận, Trọng Cao Dật nhanh tay nhanh mắt cúp máy.

 

Cố Minh Trì tức giận đích đến Đào Dương bắt .

 

Phó quan vội vàng nhắc nhở : "Điều dưỡng của lão gia sáng nay gọi điện thoại ngài máy, bây giờ cần gọi ?"

Cố Minh Trì tưởng ông nội chuyện gì, cơn tức giận trong bụng lập tức quên mất hơn phân nửa:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-418.html.]

 

Vân Mộng Hạ Vũ

"Gọi, bây giờ gọi ngay."

 

Vừa kết nối, đầu dây bên liền vang lên giọng vui vẻ của điều dưỡng:

 

"Sếp Cố, lão gia sáng nay nhắc đến ngài ."

 

Cố Minh Trì chẳng hề ngạc nhiên: "Ông chẳng ngày nào cũng nhắc là đứa con bất hiếu ."

 

"Đâu , đây là Đào Dương đột nhiên xuất hiện lá chắn bảo vệ , nhiệt độ giảm xuống nhiều, lão gia xuống lầu liền hỏi mùa hè sắp qua , cháu trai nhỏ của ông sắp về nhà , cứ là nhớ ngài lắm."

 

Cố Minh Trì khựng , suy nghĩ kéo về nhiều năm .

 

Thời điểm đó mỗi năm đều học ở ngoài, ông nội ở quê nhà, nơi đó bốn mùa rõ ràng, hè qua đông đến ngay đó.

Mùa đông đến nghĩa là nghỉ đông, về nhà.

 

Điều dưỡng như nhận tiếp tục vui vẻ :

 

"Sếp, bao nhiêu năm , từng lão gia những lời , chứng tỏ dù ông lú lẫn, nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ đến ngài."

 

Cố Minh Trì chống tay lên bàn, cúi đầu, tóc mái che khuất một phần nhỏ trán, hỏi:

 

"Lão gia đến đó bao lâu ?"

 

"Ở Đào Dương hơn ba tháng , thấy tinh thần ngày càng , bệnh tình cũng còn chuyển biến nữa, thậm chí đôi khi còn đột nhiên tỉnh táo, nhớ nhiều chuyện ."

 

Cố Minh Trì chút bất ngờ: "Cô chăm sóc lắm."

 

Điều dưỡng vội : "Thật công lao chăm sóc của , sếp Tô thường xuyên đến chuyện với lão gia, cơ bản là hễ rảnh là đến, Mai, dì Sầm và những khác cũng thường đến tìm lão gia chơi cờ, tư duy liền hoạt bát lên, thêm đó môi trường Đào Dương , ăn ngon ngủ ngon, hàng xóm hòa thuận, tâm trạng thì tinh thần cũng lên."

 

Loading...