Sắc mặt Thời T.ử Tấn khó coi đến cực điểm, dùng lực xoay mạnh cán d.a.o một cái, lạnh lùng :
"Anh hết sự thật, nếu Hà Dương Hoa chỉ trút giận cho con gái , thể nào để các tốn nhiều thời gian và công sức rình rập như , còn bảo các bắt sống, còn đưa đến miền Bắc!"
Sầm Thiên Kiêu "chậc" một tiếng: "Tên thành thật."
Nói xong lấy nửa chai cồn, đổ thẳng lòng bàn tay Lư Thắng.
Lư Thắng đau đến mức đầu óc trống rỗng một lúc, khi tỉnh táo thì sụp đổ, kể:
"Ông Hà cô khả năng xây nhà cao tầng chọc trời, còn vô vật tư, liền nhân cơ hội bắt cô đến miền Bắc nuôi nhốt, xây dựng cho ông một thế giới đào nguyên, cả đời phục vụ cho ông ..."
Sầm Thiên Kiêu xong liền quát lên: " thấy tên họ Hà là sống ở miền Nam nữa !"
"Gϊếŧ , lấy tinh hạch cho , lấy thêm một ống m.á.u."
Lư Thắng hoảng sợ kêu to: " hết tại còn gϊếŧ !!"
Thời T.ử Tấn liếc : "Gϊếŧ cần lý do."
Sầm Thiên Kiêu quen thuộc với m.á.u và sinh mạng, gϊếŧ dứt khoát, bao lâu liền đưa tinh hạch rửa sạch cho sếp.
Thời T.ử Tấn cất kỹ, đến tòa nhà ba gõ cửa phòng Tô Đào.
Vân Mộng Hạ Vũ
Tô Đào mở cửa thấy , tim run lên, trong đầu hiện lên giấc mơ đêm qua.
May mà... chỉ là mơ.
Trước mắt là nguyên vẹn, thương, chảy m.á.u, là thật.
Cô cứ như , nhúc nhích.
Thời T.ử Tấn liếc mắt thấy Lôi Hành lên lầu, đột nhiên tiến lên một bước, đẩy cô trong phòng, tiện tay đóng cửa .
Lôi Hành: "..."
Tô Đào va lòng , ngẩn .
Thời T.ử Tấn đỡ cô, lùi một chút, chủ động phá vỡ chút mờ ám.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-438.html.]
Anh lấy tinh hạch của Lư Thắng: "Cái cho em."
Tô Đào còn kịp phản ứng, nhét tay, đồng thời, trong đầu như hiện lên một tờ hướng dẫn sử dụng:
Tên: Ẩn
Cấp độ: 1
Khái quát năng lực: Có thể ẩn hoặc vật trong phạm vi mười mét xung quanh, hòa một với môi trường, phát hiện
Thời gian năng lượng còn : 3 ngày
Cô há hốc miệng: "Đây là tinh hạch của đó?"
Thời T.ử Tấn gật đầu: ", dị năng thiết thực, nếu em ngoài gặp nguy hiểm và rắc rối thể tránh khỏi, thể dùng đến."
Tô Đào nghiêm nghị, trả tinh hạch cho : "Anh cần hơn em."
Thời T.ử Tấn : "Em quên ?"
Tô Đào sững , đột nhiên nhớ dị năng của căn bản cần tinh hạch, chỉ cần m.á.u là thể kế thừa dị năng của đối phương...
Vậy thì cô khách sáo nữa, yên tâm nhận lấy, hỏi những tại bắt cô.
Thời T.ử Tấn kể chi tiết những gì thẩm vấn cho cô .
Tô Đào ngẩn , kinh ngạc : " câu dẫn tên ngốc họ Quý?"
Thời T.ử Tấn cô chằm chằm.
Tô Đào lập tức tự chứng minh trong sạch:
"Trời đất chứng giám, quấy rối , còn đ.á.n.h một trận, mắt của thế nào chứ, mặt còn nghĩ đến chuyện âm mưu với , câu dẫn loại ?"
Thời T.ử Tấn vốn chỉ trêu chọc cô, câu đột nhiên buột miệng hỏi: "Thật sự chút nào ?"
"Không chút nào cái gì?"
"Âm mưu với ."