Tô Đào khó thể tưởng tượng lão thủ trưởng vượt qua bao nhiêu khó khăn để quyết định chuyện .
Dù Đông Dương cũng căn cứ nhỏ, hơn năm vạn dân , lãnh đạo lớn nhỏ của chính phủ, quân đội vô kể.
Có thể cho tất cả ngoài mặt đồng ý, thật sự dễ.
"Lão thủ trưởng thật sự vất vả ."
Bùi Đông lắc đầu: "Ông vui, lên xe , ông chuyện trực tiếp với cô."
Lên xe thẳng đến tổng bộ chỉ huy Đông Dương, gặp lão thủ trưởng tóc bạc trắng, nhưng vô cùng uy nghiêm.
"Ngồi cháu gái, Thư Ngữ, con rót cho chúng ."
Vân Mộng Hạ Vũ
Hình Thư Ngữ nháy mắt với Tô Đào, rót .
Lão thủ trưởng Tô Đào đến hai mươi tuổi, mặt còn chút non nớt, cảm khái :
"Đông Dương vẫn giao cho những trẻ tuổi các con, già ."
Tô Đào cung kính : "Ngài vẫn còn sung sức lắm, Đông Dương vẫn cần ngài."
Lão thủ trưởng lắc đầu, bảo trợ lý lấy một cái hộp lớn đưa cho Tô Đào.
Tô Đào hiểu nhận lấy, ánh mắt của lão thủ trưởng mở , thấy thứ bên trong, kinh ngạc đến mức tay run lên.
Một hộp đầy hạt nhân!
Ước chừng ba, bốn mươi viên!
Tô Đào đột ngột ngẩng đầu lão thủ trưởng.
Lão thủ trưởng ho hai tiếng : "Giật ?"
Tô Đào vội vàng đậy hộp , đẩy giữa bàn, gật đầu.
Cô kiến thức nông cạn, thật sự từng thấy nhiều hạt nhân như , suýt chút nữa lóa mắt cô.
Lão thủ trưởng thở dài : "Cháu những thứ đến từ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-446.html.]
Tô Đào lắc đầu.
Lão thủ trưởng dùng khớp ngón tay gõ gõ lên hộp :
"Hai phần ba trong là do T.ử Tấn và đội của nó săn , còn là bảo các bên gom góp , đều là cho cháu."
Tô Đào: "... Cho ai?"
Lão thủ trưởng thấy vẻ mặt ngây ngốc của cô, haha thành tiếng:
"Cho cháu, nếu đoán nhầm, bao trùm Đông Dương, cháu cần tiêu hao hạt nhân đúng ? Tuy cháu với bên ngoài là Đào Dương xây dựng là do cháu dị năng đặc biệt, ngay cả T.ử Tấn cũng giúp cháu che giấu chuyện ."
" già , sống đủ lâu, mắt rõ ràng, e rằng đây dị năng của cháu, mà là ngoại lực giúp đỡ cháu đúng ."
"Ngoại lực thể giúp cháu vô điều kiện, cháu luôn khắp nơi thu thập hạt nhân, như , cũng khó đoán."
Tô Đào nên lời.
Quả nhiên gừng càng già càng cay...
Lão thủ trưởng thấy lông mi cô run rẩy, khỏi sinh lòng thương xót, hòa ái :
"Cháu đừng sợ, hôm nay bảo Bùi Đông tìm cháu đến đây, chủ động chuyện bao trùm Đông Dương, thì là vạch trần cháu, ngược sẽ giúp cháu tròn lời dối ."
"Đông Dương phát triển hai mươi năm nay, quan hệ bên trong phức tạp hơn cháu nghĩ, chuyện thể đoán , chắc chắn cũng đoán , nhưng những điều cháu cần lo lắng, già sẽ giải quyết giúp cháu, ai dám dòm ngó cháu, ý đồ với cháu, nhất định sẽ để sống mà rời khỏi Đông Dương."
Bùi Đông ở bên cạnh cũng nghiêm nghị gật đầu.
Trong lòng Tô Đào vô cùng cảm động, ngẩng đầu ông lão tuổi lục tuần:
"Cảm ơn ngài, cháu sẽ cố gắng hết sức."
Lão thủ trưởng hài lòng, đẩy hộp đựng đầy hạt nhân về phía cô:
"Cầm lấy , dùng như thế nào tin tưởng cháu, chỉ hy vọng thể nhanh ch.óng đưa viện phụ sản Đông Dương sự bảo vệ của cháu, thời gian T.ử Tấn và đội của nó rời e rằng sẽ còn vài khu vực tiếp tục thất thủ, viện phụ sản gần cửa 4 đang gặp nguy hiểm."
"Viện phụ sản gần 3000 phụ nữ sắp sinh và trẻ sơ sinh, bọn họ đều là hy vọng của Đông Dương..."
Tô Đào lập tức căng thẳng: "Viện phụ sản chiếm bao nhiêu mét vuông?"