Giang Cẩm Vi trở về trong bộ dạng t.h.ả.m hại, thấy Trác Nhĩ Thành ôm lóc kể lể những tủi nhục gặp ở Đào Dương, thêm mắm thêm muối.
Trác Nhĩ Thành thấy tóc tai rối bời và vết thương cô, sắc mặt trầm xuống.
Mặc dù Giang Cẩm Vi là phụ nữ yêu nhất, nhưng cũng là của , đối xử như , chẳng khác nào đ.á.n.h mặt .
"Em chắc chắn là của Đào Dương cố tình nhắm em?" Anh lạnh lùng hỏi.
Giang Cẩm Vi lóc : "Em chắc chắn, rõ ràng khác đều thể trong tìm , chỉ em và Chính Lam là , Nhĩ Thành, thấy ánh mắt của bà già đó em , em thật sự nghi ngờ Tô Đào ít lời về em ở Đào Dương, khiến cho những đều ưa em."
"Em còn bụng nghĩ đến cô , tặng cô một hộp dâu tây để nếm thử, bản em cũng nỡ ăn bao nhiêu."
Trác Nhĩ Thành vỗ nhẹ lưng cô, an ủi: "Được , , chuyện là em chịu thiệt thòi, sẽ em chủ, bây giờ xem món quà nhỏ của em ."
Nói bảo thuộc hạ mang một chiếc l.ồ.ng nhỏ.
"Meo-"
Con mèo lông dài trong l.ồ.ng nhe răng kêu lên, sấp xuống, cảnh giác những trong phòng với vẻ hung dữ, khịt mũi.
Giang Cẩm Vi từng nuôi mèo chỉ nghĩ là mèo con sợ hãi, hào hứng tới :
"Nhanh đến , em còn tưởng đợi thêm hai ngày nữa, cái đuôi lông xù thật , móng vuốt nhỏ thật đáng yêu-"
Cô định mở l.ồ.ng để ôm mèo con an ủi, ai ngờ tay chạm l.ồ.ng, mèo con meo một tiếng nhanh ch.óng cào cô một cái, m.á.u tươi lập tức phun .
Giang Cẩm Vi hét lên một tiếng, rụt tay đang chảy m.á.u , sợ hãi lùi hai bước.
Vân Mộng Hạ Vũ
Trác Nhĩ Thành cũng giật , vội vàng bước tới kiểm tra vết thương của cô.
Vết thương nhỏ, hai đường rách dài bằng bàn tay, thịt lộn ngoài, trông ghê.
Giang Cẩm Vi càng t.h.ả.m thiết hơn, khi băng bó xong vẫn hồn, con mèo con mắt to mũi hồng trong l.ồ.ng với vẻ sợ hãi.
Cô một quý phu nhân ở Trường Kinh học theo mạt thế nuôi mèo nuôi ch.ó ở nhà để gϊếŧ thời gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-471.html.]
từng mèo nguy hiểm như , còn cào chảy m.á.u nữa chứ.
Trác Nhĩ Thành cũng ngờ, bắt đầu truy cứu trách nhiệm.
Tên thuộc hạ tạm thời phụ trách cho mèo con ăn run sợ :
"Trác , con mèo nào cũng đều thiện, một con mèo tính cách chính là như , cảnh giác và hung dữ, lúc đầu tiếp xúc thể quá vội vàng, từ từ. Hơn nữa nó mới mang thai, đến môi trường mới, kích động là chuyện bình thường..."
Giang Cẩm Vi lập tức đồng ý: "Anh là đang nóng vội đáng đời ? Mèo mà các quý bà ở Trường Kinh nuôi đều thiện và quấn , trời mới các nhặt con mèo rách nát ở , hoang dã như !"
Tên thuộc hạ cô gán cho cái mũ việc tận tâm, cũng vui, nhỏ giọng phản bác:
"Con mèo là chúng tìm kiếm lâu mới , là Chinchilla màu bạc đấy..."
Giang Cẩm Vi hiểu Chinchilla là gì, ôm Trác Nhĩ Thành thút thít:
"Nhĩ Thành, em một câu cãi mười câu, con mèo , dù quý giá đến thì nó cũng cào , em cần, tìm cho em con khác ."
Trác Nhĩ Thành cũng thích mèo hung dữ, suy nghĩ một chút phất tay về phía thuộc hạ :
"Nếu như , thì tìm con khác ."
Tên thuộc hạ con Chinchilla trong l.ồ.ng, hỏi: "Vậy nó... ?"
Trác Nhĩ Thành thờ ơ phất tay: "Bán ."
Tên thuộc hạ đáp ứng, trong lòng thở dài.
Con Chinchilla tốn nhiều tiền mới mua .
ai ngờ mua về mấy ngày thì tính tình của nó đổi lớn, cào c.ắ.n điên cuồng, đành nhốt l.ồ.ng nuôi.
Trên đường đưa đến Đông Dương mới phát hiện nó đang mang thai.
Tên thuộc hạ xách l.ồ.ng trở về, con Chinchilla vẫn đang nhe răng khịt mũi khỏi lo lắng.