Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 487

Cập nhật lúc: 2026-01-24 04:17:29
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu thật sự một cô gái thể khiến mở lòng, nhất định là do tấm lòng chân thành của cô cảm động .

 

Trang Uyển thật sự để tâm đến chuyện , đến mức tuyển nữ công nhân cho trang trại nhỏ cũng cân nhắc đến yếu tố .

 

"Lão bản, cô xem cặp con đấy, đây họ là sống sót ở bên ngoài trạm cũ, thật thà chất phác, siêng năng, kinh nghiệm chăn nuôi gia súc, hơn nữa hơn ba mươi tuổi, con gái mới sáu tuổi, chắc chắn ý đồ gì với Phương Tri nhà ."

 

Tô Đào lật xem hồ sơ, chút ngạc nhiên: "Không cần lương?"

 

Trang Uyển gật đầu: "Chỉ cần chúng cho ăn no mặc ấm là , vì mới chất phác."

 

Tô Đào gật đầu: "Dù cũng trả lương cho họ, cần chọn nữa, cứ chọn họ ."

Trang Uyển đáp ứng, vui vẻ : "Lão bản gặp họ chắc chắn sẽ hài lòng."

 

Ngày hôm Tô Đào gặp hai con, cảm xúc hài lòng còn xuất hiện, tiên ngạc nhiên một chút.

 

Hình như gặp họ ở .

 

Người phụ nữ ăn mặc sạch sẽ, rõ ràng là đặc biệt chải chuốt cũng ngẩn , đó vui mừng gọi cô, nhưng gọi là gì.

 

Cô bé thì gọi to: "Chị bụng cho chúng em nước và đồ ăn!"

 

Tô Đào cố gắng nhớ , do dự : "Con mèo nhà đây lạc, là hai cưu mang nó ?"

 

Người phụ nữ ngờ Tô Đào còn nhớ , liên tục gật đầu, cảm kích :

 

"Bà chủ Tô, tên là Đường Hoan, đây là con gái Đinh Đang, nước và đồ ăn lúc cô tặng cứu mạng hai con , nếu bây giờ..."

 

con gái .

Lúc đó quản lý ở trạm cũ hỗn loạn, nhiều côn đồ lưu manh, cứ cách ba bữa nửa ngày xông nhà cướp bóc nước và đồ ăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-487.html.]

Hai con cô cướp bóc vài , liền cạn kiệt lương thực.

 

Cô vốn chuẩn bán nhục bản ...

 

Không ngờ đó bọn họ chỉ c.h.ế.t đói, càng tự nhục bản , còn tìm việc ...

 

Tô Đào bất ngờ, bọn họ từ xuống , : "Nước và đồ ăn đó gây phiền phức gì cho hai chứ?"

 

Đường Hoan lắc đầu: "Không đó còn ai đến cướp đồ nữa."

 

Tô Đào đoán chắc là do Thời T.ử Tấn tay, nếu gói đồ đó đưa , hai bọn họ cũng giữ .

 

Anh luôn gì, nhưng tất cả.

 

"Đi thôi, dẫn hai quen với môi trường việc ."

Trước mạt thế, Đường Hoan sống ở nông thôn với bà ngoại.

 

Người nông thôn nuôi gà vịt là chuyện thường, cô từ tám chín tuổi bắt đầu học chăm sóc gà vịt, đến khi mười bốn mười lăm tuổi, trong vòng mười dặm tám làng đều cô là một tay nuôi gà giỏi, thông minh khéo léo.

 

Cho dù qua nhiều năm như , cô vẫn nhớ những điều cần chú ý khi nuôi gà vịt, một bệnh phòng ngừa và điều trị như thế nào.

 

Tuy nhiên, ấn tượng của Đường Hoan về chuồng gà chuồng vịt chỉ là dùng hàng rào bao quanh là , tỉ mỉ hơn thì lợp thêm rơm rạ, hoặc dùng gạch vỡ, ván gỗ xây lên.

 

Vân Mộng Hạ Vũ

bao giờ thấy gà vịt sống ở "nhà hai tầng".

 

Ở đây ngay cả hàng rào cũng xây dựng bằng gỗ trắng mới tinh, đều tăm tắp.

 

Thậm chí mặt đất còn cỏ xanh, giẫm lên cảm giác thật sự... còn vẻ như ở đằng trồng một loại trái cây, nếu cô nhớ nhầm thì hình dáng giống dâu tây, nhưng màu trắng...

 

một khoảnh khắc cứ ngỡ trở về mạt thế, trở về vùng quê trù phú thơm ngát hương trái cây...

 

Loading...