Chiến công bắt sống quái vật bò trườn của Thời T.ử Tấn gây chấn động nhỏ ở phương Nam.
Gần một hai tháng nay, một căn cứ khu định cư nào ở phương Nam thể thoát khỏi sự tấn công của quái vật bò trườn. Dù dùng biện pháp, cũng chỉ một vài căn cứ chúng thương nặng, nhưng kịp bắt sống thì chúng đào tẩu mất.
Không ai ngờ rằng Đông Dương là nơi đầu tiên bắt sống quái vật bò trườn.
Ngay cả căn cứ Tân Đô cũng phái đến, chỉ để mua một vài bộ phận của quái vật bò trườn đem về nghiên cứu.
Trường Kinh cũng gọi điện thoại riêng, thậm chí còn cử hai nhà nghiên cứu cao cấp xuống phía Nam hỗ trợ Đông Dương giải phẫu nghiên cứu quái vật bò trườn, nhất định nhanh ch.óng tìm điểm yếu và nguồn gốc của chúng.
Người dân Đông Dương còn tự phát tổ chức lễ đón quân tiên phong trở về, già trẻ, trai gái gần như đổ xô đường, ngay cả phần lớn khách thuê ở Đào Dương cũng nhiệt huyết đến xem.
Tô Đào cũng dẫn Trang Uyển và những khác cùng.
Trần Dương kiễng chân cố gắng đám đông, phấn khích :
"Nghe Thời thiếu tướng dùng bản mồi nhử, một bắt sống nó, còn tiện thể tìm một ổ zombie, dẫn tiêu diệt sạch sẽ, quá mạnh, là tấm gương của !"
Trần Hi trêu chọc : "Trước đây Lôi đội trưởng mới là tấm gương của ? Bây giờ đổi nhanh ? Thật là gió chiều nào che chiều , hừ!"
Trần Dương lúng túng: "Lôi đại ca cũng lợi hại... Họ đều là tấm gương của ."
Trần Hi buông tha: "Anh chính là gió chiều nào che chiều , ai lợi hại thì theo đó!"
Trần Dương càng ngày càng áy náy, cảm thấy với Lôi đại ca, luôn chăm sóc .
dường như Thời thiếu tướng quả thật lợi hại hơn một chút...
Trang Uyển vẫn luôn là fan cuồng của Thời T.ử Tấn, xua tay :
"Thời thiếu tướng bảo vệ bốn vạn , Lôi Hành chỉ cần quản mười mấy em của , gì mà cãi chứ."
Vân Mộng Hạ Vũ
Trần Hi tán thành.
Trần Dương cố gắng lý luận, giành chút mặt mũi cho trai :
"Lôi đại ca là cơ hội bảo vệ nhiều như , hơn nữa còn hết sức, nếu hết sức chừng cũng thể bắt sống một con quái vật bò trườn về."
Trần Hi: "Đó là do qua lăng kính hâm mộ!"
Giữa tiếng tranh luận của bọn họ, Tô Đào thấy Thời T.ử Tấn.
Anh vẫn mặc quân phục chỉnh tề, toa xe giam giữ quái vật bò trườn, khuôn mặt góc cạnh mang vẻ nghiêm nghị.
Như cảm nhận ánh mắt của cô, đột nhiên xuống, dừng cô.
Tô Đào thấy dịu dàng trong giây lát, khẽ gật đầu, khóe miệng cong lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-508.html.]
Tô Đào đáp bằng một nụ rạng rỡ.
Ánh nắng ch.ói chang cũng bằng nụ của cô rực rỡ, xua tan vẻ nghiêm nghị và lạnh lùng trong mắt .
Tô Đào từ xa thấy thương ở , nhưng đến tối khi thực sự gặp mặt, cô mới phát hiện gáy một vết sẹo sâu, kéo dài từ tai trong cổ áo.
Chỉ là che giấu , kéo cổ áo lên cao, nếu kỹ sẽ phát hiện .
Tô Đào định hít sâu một , liền phát hiện điều gì đó .
Cô Thời T.ử Tấn từ xuống , nhíu mày :
"Anh "kế thừa" dị năng của ai nữa ?"
Lại là thở xa lạ mà quen thuộc đó, như biến thành một khác, như hề đổi.
Xem nhiệm vụ nguy hiểm, chỉ gϊếŧ zombie mà còn gϊếŧ .
Cô đang định hỏi gặp nguy hiểm gì, thoát giải quyết,
Thời T.ử Tấn đột nhiên ôm chầm lấy cô: "Suỵt."
Lời đến đầu lưỡi của Tô Đào cùng với trái tim đều ngừng .
Cằm đàn ông đặt vai cô, giọng trầm thấp mà hư ảo:
"... Suýt nữa thể gặp em."
Quái vật bò trườn khó bắt hơn tưởng tượng nhiều, hơn nữa đuôi của nó lực tấn công mạnh.
Vết thương gáy chính là do đuôi gai của quái vật bò trườn gây , chỉ một chút nữa là mất mạng.
Đó còn là nguy hiểm lớn nhất mà gặp .
Trên đường trở về, họ còn gặp nhóm cướp lớn nhất phương Nam, những chuyên cướp bóc, gϊếŧ cướp của.
Phần lớn những đều là dị năng giả thực lực tầm thường,
Có thể xâm nhập giấc mơ của khác, khống chế giấc mơ tạo nỗi sợ hãi,
Có thể phóng đại du͙© vọиɠ của mỗi , dụ dỗ sa đọa phạm , gây hỗn loạn,
Thậm chí còn một sở hữu bất t.ử, đầu đứt lìa vẫn thể hồi phục tái sinh.