Giang Dữ manh mối về việc em gái Giang Đồng mất tích, tay cũng run.
Trong lòng một sự thôi thúc, hận thể lập tức một chạy tìm đội xe của Tống Việt Bân.
Ba năm , cuối cùng cũng tin tức của em gái!
Vân Mộng Hạ Vũ
kìm nén .
Đội trưởng Tống sẽ nhanh ch.óng đưa đến.
Nhiệm vụ quan trọng nhất bây giờ là theo Tô Đào đến Tân Đô, bảo vệ cô dọc đường.
Tô Đào an ủi : "Đội trưởng Tống bọn họ bây giờ xuất phát Tân Đô nhiều nhất bốn ngày là đến, ngày mai chúng xuất phát chắc lúc gặp bọn họ, kiên trì ba bốn ngày, đến lúc đó giao cho xử lý, hỏi thế nào thì hỏi."
Giang Dữ hít sâu một đáp ứng: "Nghe em."
"Ừm ừm, muộn , về ngủ , ngày mai bảy giờ chúng chuẩn xuất phát ."
Giang Dữ do dự hai giây, :
"Còn một chuyện, gần đây phát hiện Khúc Tĩnh Văn đôi khi tự chuyện một ."
Tô Đào sững sờ, cô suýt nữa thì quên mất .
Từ khi cô đột ngột đầu hàng, tuy chút kỳ quái, nhưng do quá bận, Tô Đào cũng tinh lực để ý đến cô , liền bỏ qua .
"Tự chuyện gì?"
Giang Dữ cau mày do dự:
"Rất kỳ lạ, chút giống chứng đa nhân cách mà , chuyện với một bản khác, hơn nữa trông đau khổ và dữ tợn, cảm thấy cô chút kiểm soát , nhất nên để tổng giám đốc Tề chú ý đến cô nhiều hơn, đừng để chúng gây chuyện gì."
Tô Đào cau mày hỏi: "Cô bắt đầu như từ khi nào?"
"Mới hai tuần nay, đây đều bình thường, cũng ngạc nhiên."
Sáng sớm hôm , trời còn sáng, Tô Đào còn kịp với Tề Vân Lam, Khúc Tĩnh Văn mà tự tìm đến cô.
Cả cô tiều tụy xanh xao, như thể nhiều ngày ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-530.html.]
Từ góc độ của Tô Đào, còn thể thấy vết thương cổ áo cô .
Tự hại bản ?
"Khúc Tĩnh Văn" định mở miệng , dường như là kêu cứu, nhưng mở miệng, đột nhiên vẻ mặt co rúm , khí chất quanh cô đổi, khi mở mắt nữa, thấy Tô Đào tiên là sững sờ, đó hung hăng nhào về phía cô, hận :
"Tô Đào! Là cô gϊếŧ Đàm Dũng! Cô gϊếŧ ! Ngay cả t.h.i t.h.ể cũng cho một cái, cô."
Giang Dữ một cước đá cô ngã xuống.
Tô Đào lùi nửa bước, kinh hãi phát hiện đây mới là Khúc Tĩnh Văn thật!
Khúc Tĩnh Văn bò dậy còn nhào tới, nhưng Giang Dữ một khuỷu tay đ.á.n.h ngất.
Tô Đào cau mày xổm xuống xắn tay áo cô lên, quả nhiên thấy cánh tay chi chít vết thương do d.a.o cắt.
Trên chân cũng , bụng càng một vết sâu.
Cô rõ ràng là tìm Trọng Cao Dật chữa trị, tự băng bó qua loa, lúc còn đang rỉ m.á.u.
Có chút kỳ quái.
"Trước tiên đưa cô đến chỗ bác sĩ Trọng xem thử ."
Giang Dữ lập tức trói mặt đất thành hình cái bánh chưng, chuẩn đưa đến phòng khám.
Kết quả đến phòng khám,"Khúc Tĩnh Văn" liền tỉnh , thấy Tô Đào, nắm lấy cánh tay cô, yếu ớt gọi:
"Bà chủ Tô, cứu với!"
Trọng Cao Dật chạy : "Sao ? Mọi sắp xuất phát ?"
Tô Đào với : "Mượn phòng việc của một lát, xử lý xong cô ."
Đóng cửa phòng việc , Giang Dữ trói "Khúc Tĩnh Văn" một cái ghế.
"Khúc Tĩnh Văn" hề giãy giụa, cũng thể là còn sức.