Tô Đào còn kịp phản ứng, phụ nữ giây còn nước mắt như mưa, giây c.h.ế.t s.ú.n.g của Thời T.ử Tấn.
Tô Đào mở to mắt phụ nữ co giật hai cái đất mất hết dấu hiệu sinh tồn, sợ hãi lùi nửa bước.
Cùng lúc đó, con quạ đậu cành cây khô nhanh ch.óng bay .
"Chúng gϊếŧ Nguyệt Nương!"
Tiết Viện Kiệt kinh hãi tức giận!
Những khác khi tin cũng dám tin.
Vậy mà hỏi han gì gϊếŧ Nguyệt Nương!
Đây là đầu tiên gặp con mồi cảnh giác tàn nhẫn như .
Vân Mộng Hạ Vũ
"Bây giờ đây lão đại? Xông lên xử lý bọn chúng ! Dám gϊếŧ phụ nữ!" Có tức giận .
Nguyệt Nương bước đầu tiên thất bại, cả kế hoạch thể tiến hành thuận lợi.
"Lão đại! Nhất định báo thù cho Nguyệt Nương!"
Bọn họ từng dựa những con mồi mà Nguyệt Nương lừa ít lợi lộc, cô đột nhiên c.h.ế.t, bất kể là vì tình nghĩa đồng bọn, vì lợi ích, tất cả đều cảm thấy vô cùng ấm ức và phẫn nộ.
Sắc mặt Tiết Viện Kiệt âm trầm như nước: "Lão Tưởng, ông , điều khiển xe của bọn chúng đ.â.m !"
Lão Tưởng là lớn tuổi nhất trong nhóm , sống lưng còng xuống và khuôn mặt đầy nếp nhăn cho thấy tuổi của ông lẽ ngoài sáu mươi.
Trước mạt thế, ông chỉ là một thợ sửa xe bình thường, ai ngờ đến năm thứ hai của mạt thế, ông đột nhiên thức tỉnh dị năng, gọi là "Thợ Rèn", cho phép ông khả năng điều khiển vật vô tri vô giác.
Sau khi gia nhập đội ngũ của Tiết Viện Kiệt, ông từng tạo ít vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ va chạm, là "sát thủ đường phố" thực thụ.
Lão Tưởng khẩy: "Tiết lão đại nên như từ sớm."
Nhóm thấy cảnh giác hơn những gặp đây.
Kiểu lừa gạt quanh co lòng vòng đó thể thực hiện nữa !...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-550.html.]
Tô Đào vẫn còn đang chấn động vì Thời T.ử Tấn gϊếŧ chớp mắt.
Không là sợ hãi, cũng là ý kiến với cách của Thời T.ử Tấn, dù đây Lôi Hành cũng từng gϊếŧ mặt cô.
Cô chỉ là hồn .
Thời T.ử Tấn mặt cô luôn dịu dàng, bao giờ bộ mặt gϊếŧ như ngóe như hôm nay.
Có lẽ đây mới là con thật của .
Thời T.ử Tấn quan tâm cô nghĩ gì, ôm c.h.ặ.t lấy cô, đưa cô xuống xe, và hét lớn với những xe khác:
"Tất cả xuống xe! Nhanh!"
Nửa đêm nửa hôm, đều ngái ngơ.
lời của Thời thiếu tướng như sấm sét bên tai, khiến họ theo bản năng lời theo!
Thời thiếu tướng là thích đùa giỡn!
Giọng điệu rõ ràng là xe nguy hiểm!
Tiền Dung Dung đang ngái ngủ lập tức cô kéo dậy khỏi ghế, chạy như bay xuống xe.
Mã Đại Pháo và những khác cũng lăn lộn xuống xe.
Lâm Phương Tri xuống xe liền chạy về phía Tô Đào, Giang Dữ kéo :
"Cậu gì, Thời thiếu tướng ở đó, Bà chủ Tô sẽ gặp nguy hiểm."
Lâm Phương Tri hất tay , quan tâm chạy đến mặt Tô Đào, nắm lấy tay cô, siết c.h.ặ.t.
Lúc Thời T.ử Tấn nào còn tâm trí để ý đến những thứ , ngay khoảnh khắc tất cả xuống xe, bốn chiếc xe như ruồi mất đầu đ.â.m sầm , phát tiếng va chạm lớn!
Mọi đều kinh hãi và sợ hãi.