Quả nhiên!
Hèn chi thái độ như .
Tô Đào cầm thẻ phòng lên lầu.
Cô tò mò chung cư ở Tân Đô như thế nào.
Đẩy cửa cô mới , căn hộ tương đương với một căn nhà ba phòng ngủ một phòng khách, cô ở cùng hai con nhà họ Tiền, mỗi một phòng ngủ, dùng chung phòng vệ sinh và phòng khách.
Mô hình giống như ở ghép thuê chung.
Đồ đạc trong nhà tuy dùng nhưng chút cũ kỹ, cũng hợp với thiết kế tổng thể.
Trong nhà cũng ngột ngạt, mở cửa sổ sóng nhiệt ập , càng nóng hơn.
Cả căn hộ chỉ một cái điều hòa, đặt ở phòng khách.
Tô Đào thử mở, phát hiện còn đồng hồ tính tiền.
Cô kỹ, một tiếng đồng hồ cần trả 200 tiền liên bang!
Vì quen với tiền điện rẻ ở Đào Dương, Tô Đào và hai con nhà họ Tiền đều hít sâu một .
Cướp tiền .
Tiền Dung Dung lập tức cách xa điều khiển điều hòa ba mét, điều hòa như tên cướp.
Tô Đào lấy đồ uống ướp lạnh cho bọn họ giải nhiệt.
Bản cũng mở một chai uống cạn một nửa, đó vẫn quyết định bật điều hòa, cô cũng thiếu mấy đồng , thật sự thiệt thòi bản .
Dù cô ở Tân Đô ít nhất nửa tháng.
Mọi tự dọn dẹp phòng, Hắc Chi Ma cũng bắt đầu tuần tra lãnh thổ mới.
Quạ con Linh Vũ u sầu ngoài cửa sổ trong l.ồ.ng.
Tuyết Đao vẫn đang thè lưỡi giải nhiệt, nóng đến mức còn tâm trạng ăn cơm ch.ó.
Trong phòng Tô Đào chỉ một chiếc giường đơn, ga giường màu trắng chút ố vàng, cô trực tiếp đổi thành giường đôi trong hệ thống, giường trải bộ ga gối mềm mại mới tinh.
Tủ quần áo cũng đổi thành tủ quần áo gỗ nguyên khối trong hệ thống, vặn đựng đồ dùng sinh hoạt và quần áo cô mang theo.
Để ở thoải mái hơn, cô cũng đổi hết đồ đạc trong phòng khách, trải t.h.ả.m mềm mại sàn, treo rèm cửa màu vàng che nắng.
Vân Mộng Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-567.html.]
Điều đáng tiếc duy nhất là tìm thấy ổ cắm trong nhà, chắc là để tránh khách thuê trộm dùng điện, nếu cô còn sắp xếp tủ lạnh nữa.
Không thể sắp xếp tủ lạnh, cô liền đặt một tủ đựng đồ trong phòng khách, chuyên để nước uống, đồ uống và một đồ ăn, tiện lấy.
Cô vốn còn đổi đồ đạc trong phòng của hai con nhà họ Tiền.
Tiền Linh chiếm tiện nghi của cô, cũng phiền cô, liền từ chối.
Tiền Dung Dung thật sự hài lòng , đây khi ở Đào Dương, nhà bọn họ còn bằng ở đây!
Tô Đào cũng ép bọn họ nữa.
Dọn dẹp xong xuôi, Tống Việt Bân đột nhiên đến tìm cô, chút ngại ngùng :
"Bà chủ Tô, tối nay đến cửa hàng thú cưng của Tân Đô xem thử, cô cùng ? là đàn ông thô kệch, đôi khi thật sự nắm bắt sở thích của các cô gái nhỏ, cô giúp tham khảo xem?"
Tống Việt Bân đến Tân Đô chỉ là để đưa hai tên buôn đó cho cô.
Quan trọng hơn là chọn một con thú cưng để tặng cho một phu nhân quý tộc nào đó ở phương Bắc.
Tân Đô thế mà còn cửa hàng thú cưng, quả nhiên là tiêu chuẩn của căn cứ phương Nam.
Tô Đào tò mò hỏi: "Vị phu nhân đó bao nhiêu tuổi?"
Tống Việt Bân : "Cũng chỉ 20 tuổi, bằng tuổi cô, cho nên, đều là con gái trẻ, cô thấy , vị phu nhân đó chắc cũng thích."
Tuổi còn trẻ như , Tô Đào còn tưởng là phụ nữ trẻ ba mươi mấy tuổi.
Cô cũng hỏi nhiều, dù cũng là chuyện riêng tư của , liền gật đầu :
"Vậy , tối nay mấy giờ ?"
"Ăn cơm xong? Tiền kinh lý và Tiểu Tiền tối nay rảnh ? Hay là cùng ?"
Dù tối nay cũng việc gì, vặn ngoài dạo chơi, hai con liền đồng ý.
Lâm Phương Tri thường ngày phát vật tư cho , lúc , cũng theo.
Tô Đào với Thời T.ử Tấn một tiếng, cuối cùng đội ngũ xem thú cưng thêm một .
Màn đêm buông xuống, đèn đêm của Tân Đô cũng sáng lên, chung đường xá vẫn sáng sủa, giống như Đông Dương ngoài dùng đèn pin.
Cũng chính trong đêm sáng như , ai chú ý, Hắc Chi Ma cũng chạy khỏi chung cư, biến mất đường phố.