Tô Đào hứng thú lắm với bữa trưa miễn phí, một vòng tìm thấy Sầm Thiên Kiêu:
"Thời lão đại của các ?"
Sầm Thiên Kiêu chỉ lên trần nhà:
"Ở tầng ba ăn cơm riêng với mấy ông lớn đấy, cô thấy Hứa bộ trưởng cũng thấy , , Tân Đô cũng quá qua loa , mấy thứ chẳng đều là của Đào Dương , bóc vỏ biến thành của Tân Đô? Thật khó ăn, bánh mì còn bằng kẹp xúc xích, dai nhách."
Tô Đào dùng cằm hiệu về phía Sở Nguyệt ba đang xì xào bàn tán ở đằng , nhạy bén hỏi:
"Bọn họ là ai? mới đắc tội với , bọn họ thể sẽ trả thù ? thấy bộ dạng xì xào bàn tán của bọn họ, cảm giác như đang bàn bạc cách hãm hại ."
Sầm Thiên Kiêu kỹ: "Cô nàng cao cao là đại tiểu thư nhà họ Sở, nhưng hiện tại đang cầm đầu một đội lính đ.á.n.h thuê hai trăm đấy, Bà chủ Tô, cô đắc tội cũng thật cao tay, con đàn bà dễ chọc , từ nhỏ nhà họ Sở nuông chiều hư hỏng, nhỏ nhen."
Hai trăm dị năng giả...
Quả thực chút khó chơi, đội lính đ.á.n.h thuê quy mô bình thường hai ba mươi là tệ .
"Còn bà cô già là nhất phu nhân Định Nam Tiêu Tinh, đừng thấy bà trông trẻ trung, thật gần năm mươi tuổi , dị năng của bà tác dụng trẻ mãi già." Sầm Thiên Kiêu chút rùng .
Là trai thẳng, thật sự thể chấp nhận phụ nữ trông như hai mươi mấy tuổi, nhưng thực tế năm mươi tuổi.
Đặc biệt là phụ nữ đối với ai cũng đều vẻ phong tình vạn chủng.
Tô Đào kinh ngạc: "Dị năng của bà là gì ?"
Thật sự năm mươi tuổi, còn non hơn cả Sở Nguyệt.
Sầm Thiên Kiêu ho khan hai tiếng: "Nghe bà thể khiến say mê."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-600.html.]
Tô Đào lập tức dấy lên cảm giác nguy hiểm quen thuộc, truy hỏi: "Một loại dị năng hệ tinh thần?"
Sầm Thiên Kiêu gật đầu: " , thuộc phạm trù , nhưng cụ thể tác dụng như thế nào , đạt đến trình độ nào cũng rõ, đều là ."
Tô Đào trầm tư.
Cẩn tắc vô áy náy, cô cảm thấy cần thiết lấy tinh hạch tên là "Cách ly" của Đàm Dũng dùng.
Đáng tiếc tinh hạch chỉ thời gian sử dụng ba ngày.
Tinh hạch "Mê âm" dùng mất mấy hôm là tinh hạch cấp hai, thể dùng sáu ngày, nhưng hôm tiêu hao hết, Tô Đào còn cảm thấy tiếc.
Tinh hạch của dị năng giả quá quý giá, dùng một viên mất một viên.
Bây giờ để đề phòng giở trò, cô nhịn đau dùng "Cách ly", nếu đến lúc đó thật sự xảy chuyện, cô hối hận cũng kịp.
Vân Mộng Hạ Vũ
Việc cấp bách, cẩn thận vẫn hơn, bây giờ liền dùng!
Tô Đào tìm cớ vệ sinh một chuyến, từ gian của Phương Tri tìm "Cách ly",
Tinh hạch lơ lửng lòng bàn tay cô, một đạo ánh sáng xanh tràn , lập tức chui cơ thể cô, đến ba giây, tinh hạch mất màu sắc, vỡ vụn trung biến mất.
Sau đó, Tô Đào cảm nhận rõ ràng cảm giác kỳ diệu mà "Cách ly" mang , dường như quanh cô hình thành một lớp lá chắn vô hình, ngăn chặn ác ý từ bên ngoài.
Lúc , trong phòng riêng ở tầng ba, Thời T.ử Tấn, Lăng Thiên Tề, Trác Nhĩ Thành, Hứa Thường, ... đang đ.á.n.h một trận chiến khói s.ú.n.g.
Lăng Thiên Tề chủ động rót cho Thời T.ử Tấn một ly rượu, lấy chuyện tiếp tân xin một phen.
Thời T.ử Tấn chai rượu bàn, luôn cảm thấy chút quen thuộc, nghĩ mãi, thì là từng thấy trong máy bán hàng tự động ở Đào Dương.
Anh thản nhiên nhận lấy ly rượu Lăng Thiên Tề đưa tới: "Lăng đội khách sáo ."