Hai đều động cơ hại cô.
Tiêu Tinh hoảng sợ hai giây liền khôi phục lý trí, cảm thấy buồn thể tin nổi:
" , cô còn thể gϊếŧ ? Cô là ai ? Gϊếŧ cô cứ chờ vô phiền phức tìm đến cửa ."
Vân Mộng Hạ Vũ
Vừa dứt lời, roi đen quấn cô càng c.h.ặ.t hơn, gần như siết cổ cô đến nghẹt thở.
Tô Đào : "Cô đưa đến nơi hẻo lánh như , còn cố tình tìm vị trí camera giám sát, nếu cô c.h.ế.t, mà ngay cả t.h.i t.h.ể cũng còn, ai mà chuyện gì xảy ."
Sắc mặt Tiêu Tinh đột nhiên trắng bệch: "Cô gan cũng lớn quá đấy."
Tô Đào với cô : " còn thể lớn gan hơn nữa, cô rõ ràng, bây giờ sẽ siết cổ cô, cạy não cô lấy tinh hạch."
Khuôn mặt Tiêu Tinh từ trắng chuyển sang xanh, từ xanh chuyển sang tím, cuối cùng xám xịt nghiến răng :
"Sở Nguyệt cô mắt, cho chỗ , để đưa cô lên giường lão Khổng."
"Lão Khổng là ai?"
"... Từng là đầu căn cứ Dư Tân, bây giờ nghỉ hưu , gần bảy mươi tuổi, lão già dê xồm, nam nữ đều ăn còn thích chơi ngược đãi, nhé! chỉ là lấy chỗ việc, cô tìm Sở Nguyệt tính sổ !"
Tô Đào tức giận đến mức bốc hỏa.
Cô và Sở Nguyệt thù oán gì sâu sắc chứ?!
Sở Nguyệt dùng loại thủ đoạn hèn hạ hại cô?
Cùng là phụ nữ, Sở Nguyệt phụ nữ trong thời tận thế sống khó khăn như thế nào, đặc biệt là phụ nữ sa sút thành đồ chơi, điều còn độc ác hơn gấp ngàn vạn so với việc gϊếŧ trực tiếp!
Tiêu Tinh chỉ cảm thấy thứ quấn lấy cô càng lúc càng c.h.ặ.t, dường như xương sườn cũng phát tiếng gãy răng rắc.
Cô trợn mắt, há miệng, kêu dừng tay, nhưng thể nào phát tiếng.
"Cô cũng vô tội!"
Tô Đào thốt năm chữ lạnh lùng, trơ mắt cô tắt thở.
Từ lúc Tiêu Tinh cố tình hất đồ uống lên quần áo cô, cô động sát tâm.
Những hại cô sẽ tỉnh ngộ, giữ một mạng chỉ để tiếp tục hại cô thứ hai, thứ ba.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-608.html.]
Tiêu Tinh vì một chút lợi ích nhất thời thể đưa cô lên giường lão biếи ŧɦái, thể thấy là chút đồng cảm và đạo đức nào, gϊếŧ cô chút cảm giác tội nào.
Tô Đào thu hồi roi, chiếc vòng tay màu đen trở về cổ tay cô.
Cô cất t.h.i t.h.ể của Tiêu Tinh gian của Phương Tri, liền thấy phía tiếng bước chân.
Cô đầu , liền thấy Sở Nguyệt đang kinh ngạc dẫn theo Lôi Hành đang lo lắng như lửa đốt xuất hiện ở góc rẽ hành lang.
"Cô!"
Sở Nguyệt há hốc mồm, hỏi tại cô xuất hiện ở đây, cô là nên——
Cô dừng , nhận kế hoạch thể thất bại, vẻ mặt trở nên khó coi.
Lôi Hành thấy Tô Đào bình an vô sự mặt , giống như c.h.ế.t đuối đột nhiên nổi lên mặt nước một thở nhẹ nhõm, sải hai bước đến mặt Tô Đào, ôm chầm lấy cô, cánh tay run rẩy.
Trước khi đến, Sở Nguyệt với rằng Tô Đào xảy chuyện.
Anh thấy, cũng hỏi xảy chuyện gì, trực tiếp theo đến đây.
Bây giờ nghĩ , hoặc là Sở Nguyệt đang đùa giỡn , hoặc là ẩn tình khác.
bây giờ còn tâm trí để suy nghĩ kỹ càng như nữa, trong đầu chỉ một giọng , là , là ...
Sở Nguyệt tức đến nổ phổi.
Tô Đào còn kịp phản ứng, một đôi tay khác kéo khỏi vòng tay của Lôi Hành.
Thời T.ử Tấn đưa cô lưng, giây tiếp theo liền bắt Sở Nguyệt.
Sở Nguyệt nhận thấy thở nguy hiểm ập đến, kinh hãi, lùi nửa bước, phản ứng lập tức ném một thứ giống như l.ự.u đ.ạ.n.
Hiện trường lập tức xuất hiện một làn sương trắng dày đặc, cả Sở Nguyệt liền biến mất trong làn sương!
Lại để cô chạy mất!
Lôi Hành nhíu mày: "Anh gϊếŧ cô ?"
Thời T.ử Tấn từ lâu những lời Tiêu Tinh , đoán nguyên nhân Sở Nguyệt hại Tô Đào, truy cứu đến cùng vẫn là do Lôi Hành gây .
Anh đối với Lôi Hành còn duy trì phong độ và lễ phép cơ bản nữa, hất tay :