"Đội trưởng Đoạn họ kẻ thù ở Trường Kinh, haiz, sếp, là đợi cô gặp đội trưởng Đoạn , thấy là một đàn ông trọng tình trọng nghĩa, hơn nữa thầy của quả thật là nhân tài, giỏi quản lý quân sự, "Phá Trúc" là do một tay ông xây dựng nên, ông còn thể giúp chúng xây dựng đội quân riêng của Đào Dương."
Lời thuyết phục Tô Đào: "Được, cô sắp xếp cho họ tạm thời ở Đào Dương , đợi ."
"Vâng." Trang Uyển đáp một tiếng, đó khéo léo thúc giục:
Tô Đào xoa trán: "Biết , hai trường học ở Đông Dương còn xây xong, thật sự vắt kiệt , đúng , nhóm nghiên cứu của Thẩm Vấn Trình cụ thể bao nhiêu ? Hôm nay còn xây ký túc xá cho họ, hơn nữa, để Thẩm Vấn Trình chuyện với thầy Mai, xem phòng thí nghiệm của họ nên xây dựng như thế nào."
Trang Uyển ân cần : "32 , sếp vất vả , sếp cố gắng lên, còn cả khu đất ở sân huấn luyện cũng..."
Tô Đào dứt khoát cúp máy.
Trước khi xuất phát hội chợ giao dịch, Tô Đào thấy vẻ mặt của Thời T.ử Tấn chút ngưng trọng, trong lòng liền giật .
Chuyện thể khiến lo lắng, nhất định chuyện nhỏ.
Tô Đào hỏi : "Đông Dương chuyện gì ?"
Thời T.ử Tấn xoa xoa sống mũi, nhỏ giọng :
"Tối hôm qua lính canh của Đông Dương , thấy Cốt Dực, nhưng tìm đến bây giờ vẫn tìm thấy, chút lo lắng nó trộn thành , ông cụ hiện tại đang tổ chức thành sàng lọc, hơn nữa tăng cường canh gác Liễu Phán Phán."
Tim Tô Đào đập thình thịch: "Kiểm tra thành nghiêm ngặt như ở Đông Dương, nó cũng thể trộn ?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Thời T.ử Tấn : "Không nhất định là từ cổng chính..."
Tô Đào cả đều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-617.html.]
Mẹ kiếp, quên mất nó bay.
Đồng thời cô vô cùng may mắn, Đào Dương xây dựng lá chắn bảo vệ từ sớm, bất kể nó lên trời xuống đất, cũng đừng hòng trộn Đào Dương.
"Vậy về ?" Tô Đào hỏi.
Thời T.ử Tấn xin : "Phải, chiều nay muộn nhất , sẽ để Khải Vũ ở theo cô."
Tô Đào vội vàng xua tay: "Anh cần xin , chuyện tầm thường, nhất định về, Giản Khải Vũ cũng mang , bên sẽ vấn đề gì, cho dù , cũng thể tự xử lý."
Thời T.ử Tấn vốn nghĩ, ít nhất thể ở bên cô thêm nửa ngày, ngờ đến hội chợ giao dịch, ông cụ gọi điện đến, bảo nhanh ch.óng về.
Cốt Dực xuất hiện trong thành, hơn nữa gϊếŧ một bé bốn tuổi.
Tô Đào tin , trong lòng dâng lên dự cảm lành.
Quả nhiên giây tiếp theo, điện thoại của viện trưởng Quách gọi đến, đau lòng cho cô , đứa trẻ c.h.ế.t tên là Dương Dương, là trẻ mồ côi ở viện mồ côi.
Tối hôm qua giáo viên phát hiện bé giường, tìm cả đêm, đó sáng sớm đường một đứa trẻ c.h.ế.t, viện trưởng Miêu lóc chạy đến nhận, quả nhiên là bé.
Tô Đào đ.ấ.m mạnh tường, trong lòng tràn ngập phẫn nộ và đau buồn.
Là Cốt Dực, nó đang trả thù Liễu Phán Phán, cũng đang trả thù tất cả , trả thù thế giới .
Chỉ đáng thương Dương Dương, cứ tưởng tìm một để dựa dẫm, ngờ chỉ coi bé là vật thế, mà còn là lá bùa đòi mạng của bé.