Chứ ba ngày tiêu hao hết.
Khả năng ... thật mạnh mẽ.
Cô nhịn về phía phòng của Vu bà bà, mắt sáng rực lên.
Tiểu Vu khi nhắc đến Thời T.ử Tấn thì giọng điệu bớt năm phần lạnh lùng, còn với Tô Đào:
"Nhờ viên tinh hạch dị năng hệ nước của , nếu chúng cũng thể chuyển đến đây sống."
Tiền Linh hiểu: "Nơi hẻo lánh như , chuyển đến đây?"
Lúc , Vu bà bà đột nhiên từ trong phòng ,"cạch" một tiếng đóng cửa , hừ lạnh :
"Chúng sống ở cần cô lo, , Hứa Thường bảo các cô đến mua gì? Trước đây lão thái bà nợ ông một ân tình, tiền sẽ lấy, các cô lấy đồ mau ."
Tiểu Vu nhắc nhở: "Bà nội, họ cũng là của Thời T.ử Tấn."
Thái độ của Vu bà bà hơn một chút, nhưng cũng hơn là bao, vẫn lạnh lùng như cũ.
Tô Đào bà lão mặt, tóc bạc trắng chải gọn gàng, quần áo tuy cũ kỹ, nhưng sạch sẽ chỉnh tề.
Chỉ hai bàn tay, mỗi bàn tay đều thiếu một ngón...
Vu bà bà cụp mắt xuống, cô đầy áp lực.
Tô Đào lập tức thu hồi ánh mắt, ngoan ngoãn : "Chúng mua một cái máy phát điện, loại nhỏ dễ mang theo..."
Tiền Linh biến thành chim cút .
Vu bà bà gì, phòng lục lọi, ném cho Tô Đào một khối kim loại chỉ to bằng khối rubik.
Tô Đào ngơ ngác đón lấy, hoang mang bà, chờ đợi bản hướng dẫn bằng lời .
Bản hướng dẫn bằng giấy cô dám hy vọng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-627.html.]
Vu bà bà nhanh như gió: " chỉ một thôi, khi dùng tìm mặt tối nhất, ấn nút ở giữa, nó sẽ mở thành tấm pin năng lượng mặt trời 2*2, đặt ánh nắng mặt trời để tích năng lượng, tích xong thì thu hồi, mặt sáng nhất..."
Bà một đoạn dài.
Tô Đào cuối cùng tổng kết , thứ thể tích năng lượng mặt trời chuyển hóa thành điện năng, cũng thể trực tiếp cắm tinh hạch thông thường , chuyển hóa năng lượng bên trong thành điện năng sử dụng.
Thật mạnh mẽ...
Vu bà bà xong liền đuổi khách: "Mau , lão thái bà ngủ ."
Tiểu Vu tiễn họ.
Vân Mộng Hạ Vũ
Tô Đào cảm thấy trẻ tuổi dễ giao tiếp hơn, bèn hỏi Tiểu Vu:
"Cậu và Vu bà bà sống ở đây là để trốn ?"
Vì tin tưởng Hứa Thường và Thời T.ử Tấn, Tiểu Vu cũng đề phòng họ quá nhiều, bèn gật đầu :
"Nếu thì những đó giẫm nát cửa nhà mất, bà nội nhận quá nhiều thứ để ."
Tô Đào nghĩ cũng đúng, nhưng xung quanh hoang vắng, cô khỏi lo lắng:
"Uống thì , ăn gì?"
Tiểu Vu sẽ định kỳ chợ mua một đống bánh nhân tạo về pha nước uống, thể no bụng.
Hai bà cháu tích lũy gì, lý do đơn giản, Vu bà bà vì tiền tài mà đồ, nếu thì ai cũng thể dùng lợi ích ép buộc bà.
Tô Đào Tiểu Vu từ xuống , nghĩ thầm thảo nào gầy như , đứa trẻ đáng thương.
Vu bà bà cũng gầy, bà lão đáng thương.
Thế là cô nhịn , từ gian của Phương Tri lấy hai túi lớn đồ ăn thức uống, nhét cho Tiểu Vu:
"Nhất định đừng từ chối, Vu bà bà lấy tiền của chúng , ngại , chút đồ cũng đáng giá bao nhiêu, cứ cầm lấy, bình thường đừng chỉ ăn bánh khô pha nước, quá thiếu dinh dưỡng."