Ngày hôm , hội chợ thương mại diễn bình thường, đồng thời buổi đấu giá cũng sẽ khai mạc lúc hai giờ chiều.
Bất cứ ai thư mời hội nghị thượng đỉnh đều thể đến tham gia, cũng thể đấu giá vật phẩm.
Tuy nhiên, vật phẩm kiểm tra nội bộ , xác định giá khởi điểm, mới thể bày lên bàn đấu giá buổi chiều.
Tô Đào thật sự gì để mang đấu giá.
Cô lục lọi gian của Phương Tri.
Đồ ăn thức uống gì đó thì cần đấu giá, những thứ khác, ví dụ như viên tinh hạch "Bù xui xẻo" lấy khi gϊếŧ cướp, khá hiếm, cô nỡ bán.
Còn đều là do khác tặng, một viên hồng ngọc, một "Đồng hồ cát tĩnh lặng" do Đinh Hòa Dụ tặng, roi đuôi đeo cổ tay, mũ đỏ Alice tặng cô...
Mũ đỏ?
Không tại cô đột nhiên nhớ đến bức tranh vẽ nguệch ngoạc của trẻ con hình nền màn hình thiết liên lạc của Hứa bộ trưởng lúc đó, đó cũng vẽ một chiếc mũ đỏ thô kệch.
Cô mới lúc đó bức tranh vẽ thấy quen mắt!
Tô Đào lóe lên một tia sáng, gọi điện cho Trang Uyển:
"Alo? Uyển Uyển, dạo Alice thế nào?"
Trang Uyển cô hỏi mà ngớ .
Vì Alice luôn sống ở trang trại nhỏ, sự tồn tại quá mờ nhạt, còn thường xuyên chạy nhảy khắp nơi, dù đến trang trại cũng lúc nào cũng gặp nó.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Xin , để hỏi con Đường Hoan ở trang trại xem, cũng lâu gặp Alice."
Một lúc Trang Uyển gọi :
"Yên tâm , Alice khỏe, dạo chơi với gà con vịt con vui vẻ, còn béo lên một chút, con Đường Hoan chăm sóc nó ."
Tô Đào yên tâm: "Làm phiền một việc, tìm cơ hội cho Alice vẽ một bức tranh, cứ vẽ mũ đỏ, thỏ hoặc bài poker."
Trang Uyển hoang mang: "Làm gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-630.html.]
"Đợi dỗ nó vẽ xong, sẽ cho , nhanh lên nhanh lên."
Trang Uyển đành đồng ý: "Mình cố gắng nhé, Alice đôi khi hiểu lắm lời , chắc sẽ vẽ theo lời , thử xem ."
Tô Đào tỏ vẻ hiểu, đó định cúp máy, Trang Uyển vội vàng hỏi:
"Thằng nhóc Thần Dương thế nào , chơi điên , cũng gọi điện cho , vô tâm."
Tô Đào : "Nó cứ theo Lôi Hành, hôm nay cũng điên ở , nhưng yên tâm, Lôi Hành chuyện vẫn đáng tin, sẽ dẫn nó điên khùng ."
Trang Uyển yên tâm chút nào.
Lôi Hành như thế, cuồng hoan mạt thế một.
Kết quả Tô Đào cúp máy, Thần Dương xuất hiện, còn chủ động tìm cô.
Cậu bé ấp úng, liếc Tô Đào, đó lấy từ phía một hộp quà nhét cho cô, :
"Đào tỷ tỷ chị em ! Lôi đại ca thứ vốn là tặng cho chị, nếu chị , cứ vứt là , đừng trả cho ! Anh thấy một là tim nghẹn một ! Bây giờ cả đều ủ rũ! Em giúp !"
Tô Đào cầm cũng , vứt cũng xong.
Thần Dương còn đang nghĩa hiệp giúp Lôi Hành:
"Đào tỷ tỷ, em thấy Lôi đại ca thật lòng với chị, chị thật sự cân nhắc ? Anh vì chị, bây giờ lên đường đến nhà họ Sở tìm Sở Nguyệt tính sổ , sống c.h.ế.t ."
Tô Đào ngăn :
"Nói quá đấy, còn sống c.h.ế.t , đàn zombie ở Thủ An còn sợ, đến nhà họ Sở nguy hiểm đến tính mạng ?"
Thần Dương bĩu môi: "Dù nhà họ Sở cũng là hang sói."
Tô Đào giải thích với :
"Lôi đại ca của em , , cũng sức hút, nhưng chị tình cảm nam nữ với , em hiểu ? Thôi em còn nhỏ em hiểu ."