Tô Đào lập tức gọi dừng xe.
Mọi đều thò đầu hỏi lo lắng: "Sao ? Có nguy hiểm ?!"
Bọn họ bóng ma tâm lý , đường gặp đủ loại chuyện ngoài ý , nào là cướp, nào là chặn xe.
Tô Đào gọi Mã Đại Pháo đến sắp xếp: "Anh tiên dẫn về , Giang Dữ, Sương Mù cùng đón , đón chúng sẽ nhanh ch.óng đuổi kịp ."
Lâm Phương Tri thấy tên , chút ấm ức, u oán liếc Giang Dữ.
Mã Đại Pháo gật đầu đáp ứng, vung tay bảo lên xe cho ngay ngắn.
Tiêu Văn Du nghiêng đầu gọi Tô Đào: "Này, cần giúp đỡ ? để vài ở Tân Đô."
"Không cần, chỉ đón một thôi, cảm ơn cô."
Tiêu Văn Du giơ tay hiệu ok với cô: "Đi nhanh về nhanh, chú ý an ."
Tiểu Ngu đầu dây bên hết bộ câu chuyện, cảm kích đến mức nên lời.
Tô Đào với : "Cậu đừng gánh nặng tâm lý, cũng thù với nhà họ Sở, hơn nữa còn báo, sớm muộn gì cũng chạm mặt, chẳng câu , kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, cứ ngoan ngoãn ở đó, sẽ đến ngay."
Sương Mù lái xe nhanh, Lăng Vũ thấy bất an nên bay lượn theo phía xe, lao nhanh suốt quãng đường.
Nửa tiếng thuận lợi đón Tiểu Ngu.
Tiểu Ngu ôm túi, gầy đến mức da bọc xương, quần áo như treo bộ xương .
Tô Đào liền lắc đầu: "Gầy quá, thế bao lâu sẽ đổ bệnh mất, thôi chuyện nữa, bà Ngu ở nhà chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-658.html.]
Tiểu Ngu gật đầu: "Chắc là ở nhà, nhưng cháu lo bà chịu theo chị."
Quả nhiên, khi bọn họ cạy cửa , bà Ngu thấy Tiểu Ngu và Tô Đào, sắc mặt đại biến.
Bà nhà, lấy một cây gậy đ.á.n.h Tiểu Ngu: "Mày còn dám ? Lời tao mày coi như gió thoảng qua tai?! Còn dẫn cô về! Nói, mày kể hết cho ?!"
Tiểu Ngu run rẩy, nhưng cũng né tránh, cứ thế chịu một gậy, đau đến mức sắc mặt đổi.
Thấy cãi , bà Ngu liền tám chín phần mười là Tô Đào hết .
Bà tức đến mức hoa mắt ch.óng mặt, còn đ.á.n.h tiếp thì Tô Đào ngăn : "Bà Ngu! Cậu gầy như , bà đ.á.n.h một gậy xương , còn đau hơn đấy."
Bà Ngu dù cũng thương cháu trai, tức giận ném gậy xuống, ghế sofa mặt gì.
Tiểu Ngu quỳ bên chân bà ngừng xin , bà Ngu để ý đến , sang với Tô Đào: "Cô nên dính chuyện , nhà họ Sở hoạt động ở mạt thế hai mươi năm , thực lực thể xem thường, ngay cả Tân Đô cũng dám dễ dàng đắc tội, cô."
Tô Đào lắc đầu: " dính từ sớm , đại tiểu thư nhà họ Sở coi là kẻ thù, hãm hại một , vì thành công, nên thù hằn càng sâu sắc hơn, hơn nữa dù cô đến tìm , sớm muộn gì cũng sẽ tìm cô báo thù."
Bà Ngu chút bất ngờ, nhưng nghĩ đến tính cách của Sở Nguyệt, đúng là đắc tội với ít , thấy bất ngờ nữa.
Con gái mà nhà họ Sở nâng niu chiều chuộng, sớm muộn gì cũng gục ngã trong tay Sở Nguyệt.
Vân Mộng Hạ Vũ
Tiểu Ngu nhỏ giọng gọi: "Bà ơi..."
Bà Ngu tát một cái: "Không đến lượt mày lên tiếng."
Rồi sang với Tô Đào: "Cô liên minh với ? Cùng đối phó với nhà họ Sở?"
Tô Đào ngẩn : " từng nghĩ đến chuyện đó."