Tô Đào chú ý, khi giới thiệu chi tiết một thứ khác, liền chỉ sang bên trái: "Đi theo hướng một đoạn ngắn là đến trang trại nhỏ , chính là mảnh đất bao quanh bởi tường cao bên ."
Sự chú ý của Hứa Thường kéo , bước chân nhịn mà nhanh hơn bảy phần.
Thậm chí đến phía , trợ lý nhỏ và Tô Đào đều chạy nhỏ mới theo kịp ông.
Đường Hoan nhận tin từ , đến cổng, liền mở cửa nhiệt tình đón ba .
Hứa Thường còn thấy thấy gì nữa, ánh mắt thẳng Alice đang nóc nhà cây ở phía xa.
Cô bé vẫn như bốn năm , mái tóc vàng óng ả là chăm sóc cẩn thận, buông xuống gáy.
Trên còn mặc chiếc váy nhỏ sạch sẽ, đung đưa đôi chân, nghiêng đầu lên bầu trời, vô tư vô lo như thể từng chịu chút khổ sở nào.
"Hòa Hòa-" Ông kìm run giọng gọi.
Alice vốn đang trời ngẩn , thấy giọng , như một chú mèo con, nhanh nhẹn nhảy xuống khỏi cây, chút do dự lao về phía bộ trưởng Hứa.
Đến gần, liền ôm lấy cổ bộ trưởng Hứa, cong mắt gọi: "Đát đát!"
Cô bé , âm thanh cố định duy nhất chỉ "đát đát", chính là ba ba.
Trong thế giới hỗn độn của cô bé, lẽ cô bé cũng nhận lạc, hôm nay bốn năm , giống như một buổi chiều bình thường nào đó trong mười mấy năm qua, cha tan , cô bé xuống lầu đón cha.
Bộ trưởng Hứa ôm lấy cô bé, nước mắt lập tức tuôn rơi, cả kìm run rẩy, vuốt ve mái tóc con gái hết đến khác, niềm vui sướиɠ tột độ khi tìm con gái khoảnh khắc như nước vỡ bờ, thể kìm nén.
Trợ lý nhỏ ở bên cạnh đến nghẹn ngào.
Đường Hoan cũng nhịn mà đồng cảm, ôm lấy con gái , mắt đỏ hoe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-674.html.]
Tô Đào chớp chớp đôi mắt ươn ướt lên trời, cảm động, vô cùng ngưỡng mộ.
Cô dành thời gian và gian cho hai cha con đoàn tụ bao năm xa cách, lặng lẽ gật đầu với Đường Hoan rời đến Đông Dương.
Hôm nay là ngày quan trọng tiếp nhận giam giữ Cốt Dực, cô tự giám sát bộ quá trình.
Tối hôm qua, cô tiêu tốn năm tinh hạch, mở rộng thêm 500 mét vuông đất trống ở rìa ngoài cùng của Đào Dương, và xây dựng lá chắn bảo vệ.
Lý do mở rộng 500 mét vuông diện tích lớn như , một mặt là để Đào Dương cách khu vực cấm một cách nhất định.
Mặt khác là để phòng ngừa Cốt Dực trốn thoát, đến lúc đó đủ khu vực để tiện bắt .
Hơn nữa, cô định giam giữ Cốt Dực mặt đất, mà đào sâu xuống lòng đất, xây dựng một nhà tù kiên cố thể phá vỡ.
Trước đó mở khóa cửa hàng cơ sở vật chất công cộng cấp 2 cho phép cô xây dựng tầng hầm, đào xuống một tầng chỉ cần trả 500. 000 đồng liên bang.
Tầng hầm mới xây chút ánh sáng nào, Tô Đào chỉ mở một cánh cửa nhỏ mặt đất, mỗi chỉ thể chứa một qua.
Từ mặt đất leo xuống thang đến tầng âm một, bộ tường bên trong đều tỏa ánh sáng kim loại cứng rắn lạnh lẽo.
Sau đó qua năm cánh cửa nữa, mới thể đến khu vực giam giữ Cốt Dực thực sự.
Vân Mộng Hạ Vũ
Quyền hạn của mỗi cánh cửa đều trong tay cô.
Nhà tù xây dựng theo bản vẽ thiết kế mà lão thủ trưởng giao cho cô khi rời hôm qua, thể là nhà tù t.ử thần thực sự.
Tô Đào trở Đào Dương mang theo Lâm Phương Tri, gian của dùng để vận chuyển Cốt Dực tạm thời, tiện lợi an .
Giang Dữ ở đây, cô bắt Sương Mù tài xế và vệ sĩ tạm thời, thẳng đến trung tâm nghiên cứu Đông Dương.