Tô Đào sững khi thấy khuôn mặt của bé gái.
Là Kẹo Đường, con gái của Giang Cẩm Vi.
Tô Đào tỉnh táo hơn một chút, giờ , Kẹo Đường một bên đường.
Khu trưởng Tạ quan sát sắc mặt: "Sếp Tô, cô quen ? Có lạc ? Hay là dừng xe đưa con bé lên xe , giờ , khá nguy hiểm."
Ai ngờ xe dừng , Kẹo Đường thấy Tô Đào ở ghế phụ, lập tức lao đến, đập mạnh cửa sổ xe:
"Đồ đàn bà xa! Đồ đàn bà xa! Đều là tại cô, hu hu hu hu."
Tô Đào lạnh mặt, hạ cửa sổ xe xuống, nắm lấy tay con bé hất .
Kẹo Đường hất ngã bệt xuống đất, chắc là đau, đến mức sắp nghẹt thở.
Vậy mà vẫn trừng mắt Tô Đào, miệng lặp lặp : "Đồ đàn bà xa, vô lương tâm."
Tô Đào trong nháy mắt thấy bóng dáng của Giang Cẩm Vi con bé, cảm thấy vô cùng đáng thương.
Vô lương tâm là từ mà Giang Cẩm Vi nhiều nhất từ nhỏ đến lớn.
Đối tượng công kích chính là cô.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cô ăn nhiều hơn một miếng cơm, là vô lương tâm, thương bố .
Cô rửa ít hơn một cái bát là vô lương tâm, lười biếng, với việc gia đình cho cô ăn cho cô mặc.
Cô Giang Cẩm Vi lính, đó càng là mất hết lương tâm.
"Khu trưởng Tạ, lái xe."
Khu trưởng Tạ hận thể tự tát hai cái, ai bảo ông lắm mồm, hỏi con bé gì!
Đứa trẻ ranh xem coi sếp Tô là kẻ thù!
Liên tưởng một chút, chắc là con gái của con gái riêng Tô Kiến Minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-697.html.]
Ôi ôi, nhà đúng là củ khoai lang nóng phỏng tay, nhanh ch.óng vứt .
Ông đạp ga, vèo một cái chạy mất.
Kẹo Đường bao lâu, Tô Kiến Minh say khướt tìm thấy.
Tô Kiến Minh thấy con bé liền đ.á.n.h.
Con nhóc c.h.ế.t tiệt còn dám chạy, còn tìm nó mách lẻo.
Hôm nay ông đ.á.n.h cho con nhóc tâm phục khẩu phục, để nó ngoan ngoãn lời, như Giang Cẩm Vi mới ông nắm trong tay.
Giang Cẩm Vi bây giờ tiền , cho dù đàn ông đá, cũng chia một khoản tiền lớn, còn nhà ở Tân Đô.
Đông Dương là cái thá gì, cướp nhà của ông đuổi ông , ông còn thèm ở Đông Dương nữa, Tân Đô chẳng lẽ phồn hoa giàu hơn Đông Dương?
Ông còn căn nhà của Giang Cẩm Vi ở Tân Đô chỉ vị trí , diện tích cũng nhỏ, chia một phòng cho ông ở thì ?
Lúc Giang Cẩm Vi còn sống nhờ trong nhà ông .
Trên con phố vắng vẻ tối tăm vang lên tiếng tát và tiếng của Kẹo Đường, cho dù thuê nhà xung quanh thấy cũng ai xen việc của khác.
Còn Tô Đào để tâm đến đoạn nhạc đệm , chủ yếu là quá mệt quá buồn ngủ, về đến phòng cũng sức tắm rửa, ngã xuống giường liền ngủ thϊếp .
Thời T.ử Tấn khẽ thở dài.
Anh chỉ thể xuất hiện ban đêm, ban ngày nhập khác mới thể tự do hoạt động, nếu chỉ thể nhốt trong cơ thể tàn tạ của .
Trời chuyện với Tô Đào đến mức nào, nhưng mấy đêm nay, cô đều mệt mỏi như .
Anh thực sự nỡ gọi cô dậy để chuyện với .
Thời T.ử Tấn bên cạnh cô một lúc, lúc thì trần nhà ngẩn , lúc lông mi, sống mũi, khóe môi của Tô Đào ngẩn .
Ngẩn một lúc, liền kiềm chế mỉm , xong sang Tô Đào một cách trắng trợn.
Anh từng như , cùng cô chung giường trong đêm yên tĩnh, hạnh phúc như một giấc mơ .